Ác Quỷ Thiên Thần

Chương 17

22/10/2025 12:26

Mấy ngày tiếp theo, cặp vợ chồng đó ngày nào cũng chạy đến đồn cảnh sát.

Chắc là không muốn đền tiền.

Đừng thấy Trương Minh bình thường tỏ ra đạo mạo, thực chất hắn cùng lắm chỉ có vài chục triệu tiền tiết kiệm, toàn tiền bẩn,

Ngoài ra còn đang gánh n/ợ nhà và n/ợ xe.

Tối hôm trước Trương Minh đá/nh Diêu Ngọc thập tử nhất sinh, hôm sau cô ta vẫn cần mẫn theo hắn lên đồn cảnh sát.

Đứa con của họ mới thú vị làm sao.

Nó hoàn toàn không h/oảng s/ợ, thậm chí còn dám lén lấy tiền từ nhà sang nhà Giang Ngưng ăn cơm.

Tôi hỏi nó sao trong nhà lại có nhiều tiền mặt thế.

Nó bảo là tiền mừng tuổi ông bà cho, mẹ nó nằm liệt từ Tết đến giờ chưa kịp đi gửi ngân hàng.

Những đứa trẻ như nó quả thật là sinh vật có sức sống mãnh liệt như cỏ dại.

Chỉ được ăn no ngủ đủ mấy ngày này mà cả người đã trông phơi phới hẳn lên.

Có một buổi sáng khi tôi ra khỏi nhà thì phát hiện cửa đối diện hé mở.

Tôi khẽ đẩy cửa, liền thấy Diêu Ngọc nằm ở vị trí gần cửa, trong tư thế đang cố gắng bò ra ngoài.

Tôi cúi nhìn cô ta, dường như cô ta sắp bị Trương Minh đá/nh ch*t rồi.

"C/ứu, c/ứu tôi..."

Tôi ngồi xổm xuống nhìn cô ta: "Tại sao?"

Cô ta vật lộn nói với tôi: "Tôi, tôi muốn tố cáo hắn..."

Tôi mỉm cười nhìn cô ta.

Cô ta khóc: "Xin cô..."

Tôi ngẩng đầu nhìn phía sau lưng cô ta.

Tối qua, Trương Minh đã phát hiện ra những chuyện không hay trong điện thoại của cô ta.

Vì vậy cô ta bị đá/nh rất thê thảm, điện thoại cũng bị tịch thu.

Chắc là cố gắng lắm mới ra đến đây mở được cửa, rồi lại ngã quỵ.

Tôi thấy buồn cười.

"Có phải cô nghĩ rằng, trên đời này, vẫn còn nhiều người tốt không?"

Cô ta sững người.

Tôi vỗ nhẹ vào mặt cô ta: "Loại người như cô... mà vẫn còn ảo tưởng về lòng tốt con người sao."

Điều buồn cười nhất trên đời này chính là một kẻ không quan tâm đến ông già tầng trên bị b/ệnh tim vẫn suốt đêm gây ồn ào, quay lén hàng xóm nữ đem b/án trên dark web, đẻ con trai ra bắt đi nhặt rác ăn, lại nghĩ người khác đều là người tốt.

Cô ta còn nghĩ thế giới này tràn đầy tình yêu, nhất định sẽ thương hại và c/ứu giúp cô ta.

Tôi cười hề hề đóng sầm cửa trước mặt cô ta.

"Cố lên nhé, cố mở cửa thêm lần nữa đi."

Cô ta đã rất cố gắng, bò lại mở được cửa.

Không ngờ vừa mở cửa đã thấy tôi đứng sẵn ngoài đó.

"Chà! Vui nhỉ!"

Tôi lại đóng cửa vào mặt cô ta.

Cô ta vừa khóc vừa mở cửa lần nữa.

Vừa mở cửa, vẫn là tôi.

Tôi cười: "Tôi rảnh lắm, rảnh như cô vậy."

Tôi lại đóng cửa.

Nhưng thời gian cô ta mở cửa ngày càng lâu, tôi chán rồi bỏ đi.

Cô ta vẫn bò được ra ngoài, bò vào thang máy.

Từ trên lầu nhìn xuống thấy lúc ra khỏi cửa tòa nhà cô ta còn đi được, sau đó thì không xong nữa, phải bò đi.

Thật thảm hại, mà không gặp được một người hàng xóm nào.

Nhưng với danh hiệu "nhân vật nổi tiếng khu dân cư", dù có gặp được, liệu có ai giúp cô ta không?

Tiếc thật, tôi còn muốn xem nữa cơ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
4 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ giả chết mười năm trở về, bắt con trai bảy tuổi gọi mình là mẹ

Chương 18
Thê tử đã tử trận mười năm bỗng nhiên sống lại trở về, ta lại chẳng hề kinh ngạc. Ta đã có đứa con trai bảy tuổi, nàng cũng chẳng lấy làm lạ, ngược lại còn ôm lấy hài nhi mà nói: "Ta là mẫu thân của con." Đệ đệ nuôi của nàng là Bùi Thanh Hoài càng trực tiếp nắm lấy tay ta mà tạ ơn: "Đa tạ ngươi đã giúp ta và tỷ tỷ nuôi dưỡng hài nhi." Dưới ánh nhìn lặng lẽ của ta và hài nhi, Bùi Thanh Hoài hảo tâm giải thích: "Mười năm trước, tỷ tỷ vì muốn được ở bên ta nên đã chọn cách giả chết, sau đó chúng ta vẫn luôn ẩn danh mai tích, nào ngờ bảy năm trước ngoài ý muốn mà có hài nhi. Ta không muốn hài nhi phải chịu cảnh không danh không phận, tỷ tỷ liền quyết định đem hài nhi lấy danh nghĩa chi nhánh của Bùi gia, quá kế cho ngươi nuôi dạy." "Vốn dĩ để ngươi nuôi dưỡng mãi cũng chẳng sao, chỉ là ta thật sự nhớ thương hài nhi, vừa hay gần đây Bùi gia đã chịu mở lời đồng ý cho ta và tỷ tỷ nên duyên, nên chúng ta mới trở về." "Ngươi hãy yên tâm, tuy tỷ tỷ không yêu ngươi, nhưng xét vì công lao ngươi giúp chúng ta nuôi dưỡng hài nhi, tỷ tỷ sẽ không đuổi ngươi ra khỏi Bùi phủ, ngươi có thể ở lại Bùi phủ làm diện thủ."
Nữ Cường
Cổ trang
0