2.

Trong nửa tháng tiếp theo, bộ đôi ngọt ngào chúng tôi quét qua mọi hẻm núi.

Cho đến một đêm, bạn cùng phòng Lưu Chiêu tức gi/ận ném quả bóng rổ vào phòng ký túc xá.

"Ch*t ti/ệt! Lão Đoạn, đừng có mà chơi nữa, Viện Quy hoạch của chúng ta bị người ta ứ/c hi*p lên đến tận đầu rồi."

Tôi tắt mic trong game đi, ánh mắt từ trận chiến khốc liệt trong hẻm núi ngẩng đầu lên nhìn.

"Cái gì, ông ăn phải th/uốc sú/ng à?"

"Còn sao được nữa, Diệp Hạ đến từ Học viện thể thao đó, sân luyện tập chúng ta đã đặt trước lại bị hắn cư/ớp mất rồi."

Diệp Hạ là đội trưởng đội bóng rổ của Học viện Thể thao.

Kể từ khi bị tôi cản phá được pha bóng của cậu ta trong cuộc thi đấu liên học viện lần trước, đứa cháu trai đó đã cố gắng giành lấy sân của chúng tôi như bị đi/ên.

Tình cờ là giáo viên phụ trách sân bóng rổ lại đến từ Học viện Thể thao và sân luôn được ưu tiên cho họ.

Nhưng thay vì nói rằng Diệp Hạ đang nhắm vào học viện của chúng tôi, chi bằng nói cậu ta đang nhắm vào tôi.

Tuần trước tôi đã tỏ tình với sư muội.

Cậu ta lái chiếc xe G lớn, đậu ngay bên cạnh tôi, từ trên xe rơi ra một đống dụng cụ tránh th/ai.

Cười đi/ên cuồ/ng: "Đoạn Thành, lần trước em gái đó nói một đêm 3 cái không đủ dùng, cậu xem từng này đủ rồi chứ, khi nào thì lại cùng nhau đi?"

Lời vừa nói ra tôi ngơ ngác nhìn cậu ta.

Ch/ửi một câu: "Mẹ kiếp! Mày bị bệ/nh à."

Quay đầu lại, chỉ thấy sư muội đang nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

Trên khuôn mặt đỏ bừng viết rõ ràng ba chữ - “Anh là thằng tồi.”

"Không phải, em hãy nghe anh….” giải thích.

Tôi chưa kịp nói xong, “Bốp” một cái t/át không rõ vì sao lại rơi vào mặt tôi.

Sư muội tức gi/ận đến mức bỏ chạy...

Tôi nhặt đống đồ dưới đất nghiến răng nghiến lợi đ/ập vào xe cậu ta: “Mẹ mày, tự giữ lấy mà dùng đi.”

Diệp Hạ nhặt đống đồ lên huýt sáo với tôi: "Được thôi, lần sau chúng ta cùng đi nhé?"

G lớn tăng ga, phát ra âm thanh lớn, tung bụi m/ù mịt.

Đêm đó, tôi một mình đi bộ trên đường trường để tưởng nhớ mối tình đầu đã tan của mình…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15