Xe dừng ở cổng nhà cũ của nhà họ Dư.
Đêm khuya, biệt thự vẫn sáng đèn.
Tôi theo Dư Ôn Từ xuống xe.
Trong bộ dạng của một cô gái nhà lành.
Chiếc váy siêu ngắn và đôi tất lụa đen bị vứt bừa bãi trong xe của Dư Ôn Từ.
Anh ấy liếc tôi một cái, hờ hững nhắc nhở: “Cài cúc áo sơ mi lại cho tử tế.”
Xì…
Còn tưởng anh ấy thú tính trỗi dậy chứ.
Hóa ra là đưa tôi về dự tiệc gia đình.
Cửa vừa mở ra, bên trong có một cô gái mặc váy hai dây màu trắng sữa đang đứng đó.
“Anh A Từ, anh về rồi!”
Mẹ kế của Dư Ôn Từ cười giải thích: “Nghe nói con về, La Vân nhất quyết đòi sang gặp con.”
La Vân là con gái của bạn thân mẹ kế Dư Ôn Từ, từ trước khi bà gả vào đây.
Qu/an h/ệ với các bậc trưởng bối nhà họ Dư không tệ.
Nghe nói trước đây, nhà họ Dư vẫn luôn xem trọng mối hôn sự giữa Dư Ôn Từ và La Vân.
Sau này La Vân đến châu Âu tham gia một cuộc thi, chuyện này mới thôi.
Nhưng có người nói, Dư Ôn Từ sang châu Âu ngay ngày thứ hai sau khi cưới tôi, chính là để theo đuổi cô ta.
Lẽ nào lần này cô ta về cùng anh ấy?
Mẹ kế của Dư Ôn Từ cười kéo ghế ra: “Nào, Tiểu Vân, để anh A Từ của con ngồi cạnh con nhé.”
Dư Ôn Từ vừa định mở miệng gọi tôi, thì thấy mắt tôi sáng rực lên, lượn lờ đi qua như một bóng m/a: “Có gì ăn không? Tôi đói ch*t mất…”
Rồi đặt mông ngồi xuống ngay cạnh La Vân.
Bây giờ chỉ còn lại một chỗ trống.
Vị trí đối diện tôi và La Vân.
Mẹ kế của Dư Ôn Từ có chút khó xử, đành phải bảo Dư Ôn Từ ngồi cạnh bà ta.
Trong bữa ăn, tôi ngồi đối diện Dư Ôn Từ, cắm đầu cắm cổ ăn.
Trên bàn ăn, các trưởng bối đều đang khen ngợi La Vân vì những thành tích cô ta đạt được.
“Tiểu Vân, lần này về nước, là ở lại đây luôn phải không?”
“Vâng…”
Cô ta nói đầy ẩn ý, e lệ liếc nhìn Dư Ôn Từ một cái.
Dư Ôn Từ cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng bàn luận vài chuyện làm ăn với ba mình.
Dường như không nghe thấy.
Sau đó, anh ấy vừa nói chuyện, vừa đổi đĩa bánh ngọt yêu thích của tôi ra trước mặt La Vân.
Đổi cho tôi một đĩa rau xào thanh đạm.
“…”
Khung cảnh vô cùng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng bát đĩa va chạm.
Tôi đang định ch/ửi thề, thì chiếc nĩa lại rơi xuống đất.
Vừa cúi xuống, tôi liền nhìn thấy bàn chân nhỏ không mang dép của La Vân, đang duỗi về phía ống quần âu của Dư Ôn Từ.
Ồ, ngoại tình một cách quang minh chính đại ngay dưới mí mắt tôi.
Khiêu khích tôi à?
Tôi hít sâu một hơi, rồi đột nhiên nhấc chân lên cọ vào đùi Dư Ôn Từ.
Cạch.
Đôi đũa trong tay Dư Ôn Từ đột nhiên rơi xuống đĩa.
Mặc dù hai chúng tôi không thân nhau lắm, hành động thế này có hơi đường đột.
Nhưng mà, ai quan tâm chứ.
“A Từ, anh sao thế?”
Đối mặt với câu hỏi không mấy tốt lành của tôi, Dư Ôn Từ ho nhẹ một tiếng, sắc mặt như thường: “Không có gì.”
Tôi cười híp mắt ngậm một miếng bánh mì, chân tiếp tục cọ lên trên.
Sắc mặt Dư Ôn Từ cứng đờ, anh ấy ngước mắt nhìn tôi chằm chằm.
“Tụng Tụng, em ăn no rồi à?”
“Chưa ạ.” Tôi chớp mắt: “Nghỉ một lát thôi.”
Vì tôi tung hoành ngang dọc, chân của La Vân ra sức cọ qua cọ lại trên bắp chân tôi, đáy mắt tràn đầy nghi hoặc.
Tại sao Dư Ôn Từ không có phản ứng.
Tôi nhếch miệng cười, sau đó mỗi lần La Vân động đậy, tôi liền động đậy theo.
Gương mặt điển trai của Dư Ôn Từ dần dần đen lại.
Cuối cùng, anh ấy đột ngột kẹp ch/ặt chân tôi giữa hai đùi mình.
Rút thế nào cũng không ra được.
Lần này đến lượt tôi hoảng hốt.
Sững sờ nhìn anh ấy.
“Tụng Tụng, sao không ăn nữa?” Dư Ôn Từ hỏi đầy hứng thú: “Bị cái gì ảnh hưởng à?”
“Không, có.”
Tôi nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn phải lịch sự giữ nụ cười.
Giây tiếp theo, bàn chân giấu dưới gầm bàn càng trở nên quá đáng hơn.
Mu bàn tay Dư Ôn Từ nổi đầy gân xanh: “Em không thể ngoan ngoãn một chút à?”
Thấy tôi cười toe toét, Dư Ôn Từ đột nhiên thả tôi ra, đứng dậy.
“Tôi ăn no rồi, mọi người cứ thong thả.”
Nói xong, dưới ánh nhìn của cả nhà, anh ấy vội vã bước lên lầu.
La Vân lập tức đặt đũa xuống đi theo: “A Từ, em có thứ này muốn đưa cho anh.”
Cô ta như một con bướm hoa, đuổi theo Dư Ôn Từ vào phòng làm việc.