Dứt lời, em ấy dùng ngón tay cái liên tục chà xát nơi khóe môi tôi. Lực đạo mỗi lúc một mạnh, khiến vùng da ấy truyền đến cảm giác châm chích nhẹ.

"Lau không sạch..." Giọng em ấy mang theo tiếng khóc, những giọt chất lỏng nóng hổi nhỏ xuống gò má tôi.

Tôi không thể nằm yên được nữa, dốc hết sức bình sinh mở mắt ra, chộp lấy cổ tay đang tác oai tác quái trên mặt mình, "Lâm Khê Ngôn!"

Em ấy không kịp đề phòng, bị tôi bắt quả tang tại trận. Đôi mắt sũng nước ngơ ngác chớp chớp, rồi mới tiêu cự lại trên mặt tôi. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt qua ô cửa, rọi lên gương mặt em ấy. Lúc này tôi mới nhận ra, gò má em ấy ửng hồng một cách bất thường, ánh mắt mơ màng rã rời. Tôi chống tay ngồi dậy, nhíu mày kéo em ấy lại gần. Quả nhiên, một mùi rư/ợu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, "Em đã uống bao nhiêu hả?"

Em ấy dường như không hiểu lời chất vấn của tôi, chỉ để mặc cho tôi nắm cổ tay, ngẩn ngơ nhìn tôi chằm chằm. Trông như thể đã uống đến độ ng/u người đi rồi.

Tôi ngồi thẳng dậy, túm lấy tóc em ấy ép ngửa đầu lên: "Lâm Khê Ngôn, em có biết dạ dày mình vừa mới khỏi không? Giờ này còn đi uống rư/ợu, em..."

Nhưng lời còn chưa dứt, em ấy đột ngột ngẩng mặt lên, rướn người tới. Tôi không kịp phòng bị, bị em ấy bất ngờ ép ngã xuống giường. Chưa kịp phản ứng, bờ môi mềm mại ấm áp đã dán ch/ặt lên khóe môi tôi.

Ngay đúng vị trí mà Triệu An đã chạm vào tối qua.

Thời gian trong phút chốc như ngưng đọng. Trong không gian tĩnh mịch, cảm giác xúc giác càng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Nó nóng hơn, mềm hơn nhiệt độ của bàn tay. Mang theo hơi thở sạch sẽ đặc trưng của thiếu niên, hòa lẫn với một chút vị rư/ợu thanh ngọt còn sót lại.

Đầu óc tôi vang lên một tiếng oành. Trong lòng một giọng nói chợt vang lên: Lâm Khê Ngôn say rồi. Mày nên đẩy ra mới đúng. Đẩy em ấy ra, và chấm dứt nụ hôn này.

Thế nhưng, mặc cho lý trí ra sức cảnh báo, cơ thể dường như lại không nghe theo sự điều khiển, cứ ch*t trân tại chỗ không chịu nhúc nhích. Thậm chí, một ý niệm thoáng qua trong đầu: Chỉ chạm nhẹ thế này thôi, sao mà đủ?

Tôi muốn nhiều hơn thế. Muốn nụ hôn này sâu hơn, muốn ngh/iền n/át, muốn xâm nhập. Muốn nếm trải hương vị riêng biệt của Lâm Khê Ngôn ẩn sau chút men rư/ợu thanh ngọt kia.

Nhưng khi d/ục v/ọng chưa kịp hoàn toàn tháo cũi sổ lồng, Lâm Khê Ngôn hơi lùi lại một chút. Đầu mũi em ấy vẫn gần như chạm vào đầu mũi tôi. Đôi mắt ướt át nhìn tôi, phản chiếu gương mặt đang bàng hoàng của tôi. Em ấy cong môi, cuối cùng cũng hài lòng.

"Lau sạch rồi. Anh sẽ không... không bỏ rơi em nữa." Dứt lời, ánh sáng trong mắt em ấy hoàn toàn tan rã, mí mắt nặng trĩu từ từ khép lại. Cả người đổ ập xuống, hoàn toàn mất đi ý thức.

Cảm giác nặng trĩu thực tế đã kéo tôi từ ý nghĩ kinh h/ồn bạt vía kia trở về với hiện thực. Lý trí quay lại, tôi cuối cùng cũng ý thức được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Tôi cứng nhắc đẩy em ấy ra khỏi người mình.

Tôi gần như trốn chui trốn nhủi khỏi căn phòng, mà chẳng hề hay biết rằng, người đáng lẽ phải đang say ngủ trong bóng tối bỗng từ từ mở mắt. Đôi mắt trong trẻo, chẳng hề có chút hơi men nào.

Sau khi bỏ chạy khỏi nhà, tôi vội vàng đến công ty.

Tòa nhà văn phòng lúc 3h sáng chỉ có tầng của tôi là còn sáng đèn. Ánh sáng xanh hiu hắt từ màn hình máy tính hắt lên mặt, nhưng những con chữ trên tài liệu tôi chẳng thể đọc lọt chữ nào. Đầu ngón tay vô thức chạm lên khóe môi. Nơi đó dường như vẫn còn vương vấn cảm giác mềm mại ấm áp, mang theo nhiệt độ chỉ thuộc về riêng Lâm Khê Ngôn.

Đầu óc tôi rối bời. Đáng lẽ tôi phải gi/ận mới đúng. Gi/ận em ấy làm càn, gi/ận em ấy không biết chừng mực. Thế nhưng thứ đang cuồn cuộn trong lồng ng/ực tôi, ngoài sự kinh ngạc, lại còn có một chút rung động mà ngay cả bản thân tôi cũng không dám đào sâu tìm hiểu.

Tôi mạnh bạo đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất. Ánh đèn neon của thành phố nhấp nháy dưới chân, nhưng hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên lớp kính vẫn là khuôn mặt ửng hồng của Lâm Khê Ngôn, và đôi mắt ướt át pha chút mê lo/ạn ấy.

Phải rồi. Lâm Khê Ngôn say rồi. Hành vi của một người say không thể coi là thật được. Huống hồ em ấy vẫn còn là một đứa trẻ. Một đứa trẻ thiếu cảm giác an toàn. Em ấy chẳng qua là quá ỷ lại vào tôi, đến mức nảy sinh nỗi sợ hãi quá độ. Sợ tôi bỏ rơi, sợ tôi gh/ét bỏ, sợ tôi bị người khác cư/ớp mất, sợ tôi sẽ trở lại thành người anh trai lạnh lùng như trước kia.

Còn tôi thì sao? Lại mượn danh nghĩa là anh trai mà nảy sinh tâm tư dơ bẩn này. Tôi nhắm mắt lại, giơ tay phải lên, giáng cho mình một cái t/át thật mạnh. Cơn đ/au là thứ tốt nhất để kéo lý trí quay về.

Tôi tự cảnh cáo bản thân: Lâm Tri Dữ, đó là Lâm Khê Ngôn, là em trai mày. Cho dù không có qu/an h/ệ huyết thống, về mặt danh nghĩa em ấy vẫn là em trai mày. Là người mày đã thề kiếp này phải bảo vệ thật tốt, bù đắp thật tốt. Mày không thể, và không được phép nảy sinh ý nghĩ đó với em ấy.

Từ nay về sau, mày chỉ là anh của em ấy. Và cũng chỉ có thể là anh mà thôi.

Kể từ ngày đó, tôi cố gắng dùng công việc để gây mê bản thân. Tôi tăng ca ngày đêm, gần như không về nhà chỉ để tránh mặt em ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm