Lục Huyền thấy tin nhắn lại gi/ận đến bật cười. Thế là chúng tôi lại phải ở trong phòng ngủ thêm ba ngày nữa. Cho đến khi lịch trình công việc không thể trì hoãn thêm được nữa, Lục Huyền mới đưa tôi lên máy bay.

Tôi vốn muốn hóa thành hình người, nhưng hình người của tôi từ trên xuống dưới đều bị Lục Huyền làm cho không thể gặp ai, nên tôi đành hậm hực trốn trong ống tay áo Lục Huyền để anh đưa đi.

Chúng tôi đến một hòn đảo xinh đẹp.

Điều khiến rắn tôi bất ngờ là, chuyến đi này lại gặp được đồng loại.

Tôi trốn trong ống tay áo Lục Huyền, ngửi thấy hơi thở đồng loại trên người “con người” đang đứng trước mặt.

Ở đây lại có rắn cái đã tu luyện thành hình người!

Hiển nhiên cô ta rất quen thuộc với Lục Huyền, chạy tới ôm anh một cách nhiệt tình.

Và Lục Huyền lại không hề né tránh.

Trong lúc Lục Huyền làm việc, một con rắn là tôi ung dung tự tại trong phòng nghỉ cá nhân, dùng đuôi chơi game.

Những lời trò chuyện của nhân viên bên ngoài không ngừng vọng vào.

“Kia chính là bạn gái tin đồn của Ảnh đế Lục phải không?”

“Cô ấy xinh đẹp quá, rất xứng đôi với Ảnh đế!”

“Nghe nói cô ấy là chủ nhân của hòn đảo nhỏ này, lần quay phim này là do cô ấy cho chúng ta mượn miễn phí. Phú bà trẻ trung xinh đẹp, thật sự là khiến tôi mê rồi!”

Màn hình đã hiển thị GAME OVER, tôi “bộp” một tiếng dùng đuôi đ/ập điện thoại xuống bàn, ngay cả bản thân cũng không rõ cảm xúc này từ đâu mà ra.

Tôi chua chát nghĩ, con rắn cái vừa xinh đẹp lại vừa giàu có kia, rõ ràng là có thiện cảm với Lục Huyền. Mà Lục Huyền lại ng/u ngốc, ngay cả cái ôm của đối phương cũng không né.

Lục Huyền, đồ ngốc, đồ đại ngốc!

Tôi đang bực bội quẫy đuôi, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào.

Chính là con rắn cái kia.

Cô ta còn mỉm cười chào hỏi tôi: “Chào, rắn nhỏ! Nghe nói cuối cùng Lục Huyền cũng có đối tượng rồi, tôi còn không tin, chạy đến xem quả nhiên là thật.”

Tôi không mấy thân thiện, phóng tin tức tố đe dọa cô ta: “Tôi không phải đối tượng của Lục Huyền. Hiện tại là Lục Huyền đang theo đuổi tôi, tôi còn chưa đồng ý đâu.”

Rắn cái nhướng mày, ngồi xổm xuống trước mặt tôi: “Thật sao? Vậy cậu có thích Lục Huyền không?”

Tôi làm ra vẻ lạnh lùng, “Tôi còn chưa đồng ý lời theo đuổi của anh ấy, đương nhiên là không thích rồi.”

“Thật à?” Rắn cái tỏ vẻ kinh ngạc, “Nếu cậu không thích Lục Huyền, vậy nhường anh ấy cho tôi cũng không sao đúng không?”

Tôi há hốc mồm nhìn con rắn cái trước mặt, không ngờ cô ta lại thẳng thắn đến thế.

Và rắn cái dường như đã được tôi cho phép, vui vẻ bước ra ngoài, miệng còn lẩm bẩm đòi đi tìm Lục Huyền.

“Này, cô chờ đã!”

Rắn cái lại cười tươi quay lại.

Tôi có chút lúng túng: “Cô đừng đi tìm Lục Huyền, anh ấy rất thích tôi.”

“Nhưng cậu lại không thích anh ấy mà? Cậu đã không thích anh ấy, lại không chịu nhường cho tôi…” Rắn cái đảo mắt, cố ý kéo dài giọng, “Chắc là cậu sẽ không cố ý “treo” Lục Huyền đấy chứ?”

Cô ta lấy một tay che miệng: “Không ngờ cậu lại là con rắn như vậy.”

“Tôi không phải!” Tôi ngượng đến đỏ mặt, không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc khó tả, nhưng tôi không kịp nghĩ nhiều nữa.

“Ai nói tôi không thích Lục Huyền rồi, tôi…”

Két—

Lục Huyền đẩy cửa bước vào. Anh ngỡ ngàng nhìn tôi: “Hữu Cầm, em nói thật sao?”

Anh nhanh chóng bước đến, dùng hai tay trân trọng nâng tôi lên.

Tôi vốn định rút lại lời nói, nhưng nhìn vẻ mặt hạnh phúc của Lục Huyền, câu nói đó cứ nghẹn lại không thốt ra được.

Trước đây tôi luôn không thể hiểu được Lục Huyền. Tôi biết động vật giao phối là để sinh sản duy trì nòi giống. Nhưng tôi là rắn đực, Lục Huyền cũng là rắn đực, tôi lại không thể sinh cho Lục Huyền rắn con, tại sao Lục Huyền lại muốn ở bên tôi?

Từ khi biết được tình cảm của Lục Huyền, tôi thường xuyên suy nghĩ về vấn đề này. Tôi không hiểu “yêu” trong lời nói của loài người là gì. Nhưng tôi biết, Lục Huyền khác với tất cả những con rắn tôi từng gặp.

Tôi nhìn thấy Lục Huyền, trong lòng liền sinh ra niềm vui sướng, giống như đi qua một mùa Đông dài đằng đẵng, đột nhiên được ngâm mình trong suối nước ấm áp, cả trái tim đều ấm áp tan chảy.

Lục Huyền từng nói với tôi, trên Thế giới có rất nhiều rắn, nhưng anh lại tình cờ gặp được tôi. Đối với anh mà nói, tôi là con rắn nhỏ đ/ộc nhất vô nhị, không thể thay thế.

Vậy thì, Lục Huyền đối với Hữu Cầm mà nói, cũng là đ/ộc nhất vô nhị.

Tôi nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của Lục Huyền, khoảnh khắc lấy hết dũng khí, chỉ cảm thấy toàn thân m.á.u huyết như sôi trào, “Không sai, Lục Huyền, em thích anh.” Tôi nghiêm túc trả lời.

“Từ hôm nay trở đi, anh chỉ thuộc về em thôi!” Tôi quấn quanh cổ Lục Huyền, dựng thân rắn chắn trước mặt “tình địch” rắn cái, thè lưỡi đắc ý tuyên bố chủ quyền với cô ta.

Ai ngờ giây tiếp theo, Lục Huyền lại hưng phấn hét lên với con rắn cái kia: “Mẹ! Con có vợ rồi!”

Cái gì? Hóa ra cô ta là mẹ của Lục Huyền?

Cả con rắn tôi ng/u ngơ luôn.

Mẹ của Lục Huyền nháy mắt với tôi. Cuối cùng cũng nhớ ra cảm giác quen thuộc khó hiểu trước đó từ đâu mà có, hóa ra là cảm giác quen thuộc bị gài bẫy này…

Và Lục Huyền vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, vẫn cười ngây ngô: “Hữu Cầm, mau qua đây làm quen… Ê, sao em đột nhiên siết cổ anh vậy…?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0