Tôi há hốc mồm, nhìn vẻ mặt vô cùng uất ức của Thẩm M/ộ bỗng không biết phải mở lời thế nào.

Hứa Lăng Hàng thấy vậy liền nhanh miệng cư/ớp lời: "Tất nhiên Lý Lý đến đây để đưa nước cho tôi rồi."

Thẩm M/ộ nghe xong vẫn cứng đầu nhìn chằm chằm vào tôi, nhất định phải tôi đưa ra câu trả lời.

Tôi siết ch/ặt ngón tay, đầu ngón tay trắng bệch, hít một hơi thật sâu nói: "Thôi được rồi, đừng quan tâm nước đưa cho ai nữa, miễn là mọi người đều uống được nước là được."

Thẩm M/ộ nghe xong tức gi/ận đến mức sắp bốc khói, đôi mắt ngập tràn uất ức. "Lý Lý! Em giỏi lắm, anh mới không thèm giống cái thứ gì đó đâu!"

Nói xong hắn hầm hầm bỏ đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng Thẩm M/ộ đờ đẫn, bất ngờ thấy thụ chính liếc mắt gi/ận dữ về phía mình.

Tôi thất thần chào tạm biệt Hứa Lăng Hàng, lủi thủi quay về ký túc xá. Bỗng nhiên bị ai đó đ/âm sầm vào người, tôi ngẩng mặt lên nhìn.

Người đứng trước mặt tôi chính là thụ chính trong bình luận.

Bình luận lập tức sôi sục: [Thụ chính cuối cùng cũng đối đầu với nam phụ rồi, lẹ lên, thụ chính hãy t/át thẳng vào mặt nam phụ đi.]

[Đứng cạnh nhau khí thế chính cung lập tức lộ rõ. Quả nhiên là thụ chính.]

[Nam phụ đáng đời, ai bảo mày cứ liên tục quấy rầy nam chủ chứ.]

Hà Nhiên nhìn tôi với ánh mắt gh/ê t/ởm, lóe lên tia châm chọc: "Mày không thể ngừng quấn lấy Thẩm M/ộ được à? Mày không thấy bản thân rất đáng gh/ét sao?"

Tôi ngẩng mặt lạnh lùng nhìn thẳng: "Liên quan đéo gì đến mày? Cút ra."

Hà Nhiên bị tôi chặn họng, vẻ mặt càng thêm gh/ét bỏ: "Lý Lý, mày có thấy bản thân t/ởm lợm không? Thẩm M/ộ là của tao, muốn động vào thì trước tiên hãy tự hỏi mày có xứng không."

Nói vậy vẫn chưa đủ, Hà Nhiên còn lấn tới, cúi sát vào tai tôi: "Mày chỉ là nam phụ, có cố gắng thế nào cũng không thể đến được với Thẩm M/ộ đâu, mau từ bỏ đi."

Tôi kinh ngạc nhìn vẻ mặt trịch thượng của Hà Nhiên, câu nói ngạc nhiên bật thốt: "Sao mày biết?"

Bình luận đồng loạt trả lời: [Cốt truyện này đã quá! Thụ chính hóa ra còn là người xuyên thư, mục đích là để công lược nam chính.]

[Bí mật nhỏ chỉ có thụ và đ/ộc giả biết thật sướng quá, đây là sảng văn đúng không?]

[Buff đầy rồi, nam phụ lấy gì tranh với thụ chính của chúng ta?]

Hà Nhiên nghe vậy kh/inh khỉnh nói: "Không thể nói cho mày biết, nhưng đây là lần cảnh cáo cuối cùng, Thẩm M/ộ là của tao!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
11 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm