Không lâu sau khi hai trợ lý "nhảy lầu", cả khách sạn bỗng dưng bốc ch/áy một cách kỳ lạ.
Ngọn lửa bùng lên ở nhiều tầng và phòng khác nhau, tổng cộng có hơn 10 đám ch/áy.
Đám ch/áy vừa đột ngột vừa dữ dội.
Có lẽ phải đến khi lửa được dập tắt, người ta mới phát hiện ra ng/uồn ch/áy đều do chập điện.
Nhưng lúc này, cả khách sạn đã hỗn lo/ạn như ong vỡ tổ.
Bảo vệ vừa vật lộn dập lửa, vừa cố liên lạc với người phụ trách, chính là Phi Phi, để hỏi xử lý thế nào.
Nhưng Phi Phi đã biến mất từ bao giờ.
Lúc này, tôi đang lái chiếc xe RV sang trọng, chở Phi Phi lao vùn vụt ra ngoại ô thành phố.
Phi Phi bị tôi đ/á/nh cho bất tỉnh, được đặt cẩn thận trong hộp quà siêu dài.
Cô ta nằm trong cốp xe, hôn mê hơn một tiếng đồng hồ.
Khi tỉnh dậy, Phi Phi gào thét ầm ĩ, đi/ên cuồ/ng đ/ấm đ/á vào cốp xe.
Tôi phớt lờ mọi âm thanh.
Thực ra Phi Phi không ng/u, cô ta chợt nghĩ ra điều gì đó rồi lôi ra chiếc điều khiển từ xa.
Có trời mới biết cô ta bấm nút gì.
Đầu tôi bỗng nóng ran lên từng đợt.
Nhưng chiếc điều khiển này đã bị can thiệp từ khi xuất kho, ngoài việc khiến tôi khó chịu thì chẳng có tác dụng gì khác.
Tôi tiếp tục lái xe RV đến mảnh đất hoang gần ga tàu cao tốc. Nơi đây vắng vẻ đến rợn người, giữa đêm khuya chỉ có mỗi chiếc xe của chúng tôi.
Đỗ xe xong, tôi bước đến cốp xe.
Bên trong đã im ắng từ lâu.
"Chủ nhân! Chủ nhân!" Tôi gọi vài tiếng rồi mở khóa.
Vừa hé mở cốp xe, một cái lỗ nhỏ đã thò ra từ bên trong.
Là họng sú/ng.
Phi Phi đang giơ cao khẩu sú/ng lục bỏ túi.
Không ngờ cô ta còn có át chủ bài này.
Thật đúng là đ/ộc á/c.
Không chút do dự, cô ta chĩa sú/ng vào giữa trán tôi, bóp cò.
Đoàng!
Lực công phá mạnh mẽ khiến tôi lảo đảo lùi lại nửa bước.
Trên trán tôi xuất hiện một lỗ thủng nhỏ.
Nhưng viên đạn không xuyên vào n/ão mà bật ra khỏi hộp sọ kim loại của tôi.
Một dòng m/áu từ từ chảy xuống từ giữa trán.
Phi Phi sững sờ trước cảnh tượng này.
Cô ta không bỏ cuộc, tiếp tục bóp cò liên hồi.
Tiếng sú/ng n/ổ mãi không dứt.
Mặt tôi chằng chịt lỗ thủng: Má trái, cằm, thậm chí cả mắt phải cũng trúng đạn.
Nhưng tất cả đều không gây tổn thương chí mạng.
Với vẻ mặt vô h/ồn, tôi lặng lẽ quan sát Phi Phi, khóe miệng nhếch lên.
Cô ta đờ người vài giây, rồi ném cả khẩu sú/ng về phía tôi như một thứ vũ khí.
Sau đó, Phi Phi nhảy khỏi xe, bất chấp phương hướng mà lao đi như tên b/ắn.
Nhưng nghĩ mà xem, đôi chân bằng da bằng thịt của cô ta sao có thể chạy nhanh hơn tôi?
Trong khoảnh khắc ấy, tôi phát huy toàn bộ tiềm năng của một người máy.
Như một bóng m/a, tôi lập tức đứng chắn trước mặt cô ta.
Phi Phi kinh hãi hét lên, quay đầu chạy hướng khác.
Nhưng dù trốn đi đâu, tôi cũng đều xuất hiện ngay trước mặt.
"Chủ nhân, ngài đi đâu thế?!" Mỗi lần như vậy, tôi đều hỏi to.
Cuối cùng Phi Phi kiệt sức, vẻ mặt đầy tuyệt vọng.
Cô ta lao tới, trong cơn cùng cực, cô ta cào cấu tôi như một con thú đi/ên cuồ/ng.
Tôi mặc kệ, nhấc bổng cô ta lên vai.
Sải bước dài, tôi hướng đến đường ray tàu cao tốc gần đó.
Lý do tôi lái xe đến đây, lý do tôi chọn nơi hoang vu có đường ray... Trong đầu tôi hiện lên một hình ảnh.