Tĩnh Thư

Chương 33

20/04/2025 16:48

Sau buổi gặp mặt với bà Trần, tâm trạng tôi bị tụt dốc.

Những ngày sau đó, tôi bắt đầu mất ngủ, tim đ/ập bất thường, tay chân liên tục r/un r/ẩy.

Là người từng bị trầm cảm, tôi nhận ra tín hiệu của cơ thể đang gióng lên hồi chuông cảnh báo.

Tôi tìm về bác sĩ cũ, xin đơn th/uốc.

Nhưng dường như chẳng có viên nào hiệu quả.

Chúng không đủ mạnh để xoa dịu nỗi hoang mang đang bào mòn tôi từ bên trong.

Tối hôm đó, tôi vẫn lên sân khấu như thường.

Vở Thằng gù nhà thờ Đức Bà, vai Esmeralda là linh h/ồn của cả đêm diễn.

Màn trình diễn tiến đến cao trào, tôi xoay người lao ra giữa sân khấu—

Ngay khoảnh khắc đó, bụng dưới đ/au quặn, như thể có ai cắm lưỡi d/ao vào tận sâu bên trong.

Đôi chân không nghe lời nữa.

Tôi ngã xuống.

Tiếng va đ/ập vang lên giữa không gian im phăng phắc.

Cả nhà hát như nín thở.

Tôi được đưa vào viện trong tiếng còi xe cấp c/ứu.

M/áu vẫn không ngừng chảy.

Một tay y tá bám lấy cánh tay tôi, vừa ghim kim truyền vừa trấn an:

"Không sao đâu, đừng ngủ. Cố giữ tỉnh táo..."

Ca phẫu thuật diễn ra gấp gáp.

Khi tôi tỉnh dậy, đã nằm trong phòng bệ/nh trắng toát, cánh tay lạnh ngắt vì truyền dịch.

Cửa mở.

Trần Diên Đông lao vào.

Anh chưa kịp nói gì, tôi đã bật khóc.

Nước mắt không kiểm soát được nữa—

Tất cả vỡ oà như một con đê bị phá vỡ sau thời gian dài chống đỡ.

"Không phải sảy th/ai như cô nghĩ." Giọng bác sĩ vang vọng trong đầu tôi.

"Khối u xơ tử cung vỡ đột ngột do vận động mạnh, gây xuất huyết ồ ạt."

"Hiện tại, thể trạng cô không đủ điều kiện mang th/ai. Thậm chí... khả năng thụ th/ai gần như bằng không."

"Cô Hứa, cô quá g/ầy, lại từng dùng th/uốc nội tiết kéo dài. Hệ thống sinh lý rối lo/ạn nghiêm trọng."

"Tất nhiên, nếu kiên trì điều dưỡng... vẫn còn hy vọng."

Tôi không nhớ mình đã khóc bao lâu.

Chỉ biết, khi giọng Trần Diên Đông vang lên—

"Thư Thư, đừng sợ, đã qua rồi..."

Tôi nắm lấy bàn tay anh như kẻ ch*t đuối bám lấy cọng cỏ cuối cùng.

"Diên Đông..."

Tôi thì thào trong hơi thở yếu ớt.

"Anh ôm em đi...

Ôm thật ch/ặt...

Làm ơn..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm