Buổi sáng nh/ục nh/ã đó khiến tôi trở thành kẻ sống hướng nội cả đời.

Cả trường đồn ầm lên, bảo tôi vì áp lực học hành mà phát đi/ên, muốn quyến rũ học bá để nâng điểm.

Giang Tấn Sát chẳng nói gì, vẫn chăm chỉ giải đề đọc sách.

Nhưng tôi thì khác.

Tôi, kẻ có cả đống bạn bè, giờ họ sẽ nhìn tôi bằng con mắt nào đây?!

Bực nhất là khi Giang Tấn Sát đi ngang qua lớp họ, họ còn nhanh nhảu gọi một tiếng “chị dâu”.

Tôi ngồi phịch xuống ghế, dán mắt vào bảng từ vựng, sợ nếu quay mặt đi thì sẽ có thêm mấy tin đồn.

Tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa!

Lũ nghiện ship couple vẫn có thể biến chuyện này thành “vì yêu mà phấn đấu”!

Đến cả giáo viên chủ nhiệm cũng vỗ vai tôi với ánh mắt phức tạp: “Chăm học là tốt… Nhưng đừng làm phiền Giang Tấn Sát nữa, khoảng cách giữa hai đứa quá xa, không có kết quả đâu.”

Thưa thầy, em biết thầy có ý tốt.

Nhưng em thật sự không phải gay đâu ạ!

Giang Tấn Sát và tôi sống cùng khu.

Cậu ấy là con nhà người ta đích thực.

Lúc tôi dẫn lũ bạn trèo cây nghịch phá, cậu ấy ngồi ở nhà đọc sách đ/á/nh đàn.

Khi tôi bị bố mẹ tôi nhéo tai dạy dỗ, cậu ấy đứng cạnh như đang xem kịch.

Đúng là đồ khốn.

À không, nên gọi là con robot mới đúng.

Hồi nhỏ, tôi ham mê sắc đẹp nên hay bám theo cậu ấy, nhưng dần dần vì không thích cách nhìn của người nhà cậu ấy nên tôi đã bỏ đi chơi với đám bạn khác.

Sống nề nếp hơn 10 năm, biến số duy nhất là sau khi thi cấp 3, cậu ấy chuyển về trường tôi.

Không biết hiệu trưởng đã bỏ bao nhiêu tiền để rước vị thủ khoa này về, từ hiệu trưởng đến bảo vệ trong trường đều nâng như trứng hứng như hoa.

Ngay cả việc cậu ấy không vào lớp chuyên cũng được chấp nhận.

Khoan đã, không đúng.

Tôi ngẩng đầu, quay sang liền thấy Giang Tấn Sát đang cúi đầu tính toán.

Tên này, tại sao lại đến trường tôi?

Sao lại vào lớp thường của tôi?

Nếu là trước kia, có lẽ tôi đã cho rằng cậu ấy bị đi/ên.

Dĩ nhiên, bây giờ tôi vẫn nghĩ đầu óc cậu ấy có vấn đề.

Nhưng khác ở chỗ, tôi cảm giác hình như cậu ấy vì tôi mà đến…

“Ọe.”

Một cơn rùng mình ập tới, dạ dày cũng cồn cào buồn nôn.

Bạn cùng bàn nhìn tôi, lại nhìn Giang Tấn Sát, ngập ngừng: “Cậu nôn cái gì? Có th/ai à?”

Bên kia vang lên tiếng cười khẽ của Giang Tấn Sát.

Tôi đối mặt với ánh mắt đầy ý cười của cậu ấy.

“Chúc mừng bạn học Lý nhé, vượt xa chúng tôi cả chặng đường dài.” Giang Tấn Sát từ tốn liếc nhìn bụng tôi, “Mấy tháng rồi?”

Nhìn cả lớp đang cố nhịn cười, tôi nghiến răng, nở nụ cười gượng gạo.

“Cũng chúc mừng bạn học Giang, bố của bé.”

Lớp học lặng ngắt.

Giang Tấn Sát nhướng mày, gật đầu với tôi: “Vẫn là cậu vất vả hơn, mẹ của bé.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chị gái tôi, để chuẩn bị cho buổi hẹn hò sắp đặt với một chàng trai độc thân, đã bất ngờ giới thiệu tôi là bảo mẫu trong nhà. Nhưng cô ấy quên mất một chi tiết quan trọng: căn nhà cô ấy đang ở thực ra là của tôi.

Chương 6
Vừa bước vào nhà sau giờ làm, tôi đã nhận được tin vui: chị gái sắp dắt người yêu về ra mắt gia đình. Vị anh rể tương lai tặng bố mẹ những món quà đắt tiền, đến lượt tôi lại dúi vào tay một đôi găng tay vệ sinh. "Bảo mẫu dùng lau dọn cho tiện, coi như chút tấm lòng của anh." Bảo mẫu? Tôi vừa định mở miệng giải thích, chị gái đã nhanh nhảu cướp lời: "Anh yêu chu đáo quá! Cảm ơn anh nhé!" Đang ngơ ngác, mẹ kéo tôi vào bếp. "Tiểu Huyên vào đây nấu nướng đi, hôm nay con rể quý đến nhà, phải làm cả mâm cỗ đãi khách mới được." Từ phòng khách vọng ra giọng nói đầy trịch thượng của anh rể tương lai với bố: "Bảo mẫu nhà này tính khí hơi lỳ đấy, phải đào tạo lại cho biết phép tắc chứ không được thế này." Mẹ nắm chặt cánh tay tôi thì thào: "Giờ mai mối toàn con một tìm con một, nhà anh ấy độc đinh nên mẹ bảo chị con là con một rồi." Rồi bà nhét khăn lau vào tay tôi: "Nhớ kỹ, từ giờ trở đi con là người giúp việc trong nhà này." Tôi đặt khăn xuống bàn, nhếch mép cười. Nếu tôi chỉ là bảo mẫu, vậy cả nhà họ đang sống trong căn nhà của bảo mẫu thì... thật là vô lý nhỉ?
Báo thù
Hiện đại
Gia Đình
0
Tần An Chương 11
Series Hệ Thống Tiên Tri Chapter 11 - Hết phần Tiên Tri Phát Tài