Sau buổi đi dạo, chúng tôi trở về khách sạn. Có vẻ tâm trạng của hắn đã khá hơn.

Tắm rửa xong, cả hai ngồi bên mép giường cùng xem lại cảnh sắp quay.

Lần này, chúng tôi đóng vai hai anh em ruột hắn là anh, tôi là em.

Câu chuyện kể về hai anh em khởi nghiệp đầy gian nan.

Người em vì ham lợi mà lầm đường, dính vào chuyện phạm pháp, phải bỏ trốn lên núi.

Người anh tìm thấy em mình trước cả cảnh sát, nhưng không giao nộp mà tự nhận tội thay.

Cuối cùng, anh bị xử tử, để lại người em sống trong dằn vặt và hối h/ận suốt phần đời còn lại.

Kịch bản nặng trĩu, đọc xong khiến tôi thở dài.

“Kiểu hi sinh như vậy thật chẳng đáng. Người ch*t thì xong, kẻ sống cả đời gánh tội thay. Ai sai, người đó chịu, mới là công bằng.”

Lục Quan Lan ngước mắt nhìn tôi, hừ khẽ một tiếng.

“Tch, ánh mắt đó là sao?”

Tôi đ/á nhẹ vào chân hắn.

“Nhân vật người em có nhiều đất diễn hơn, cảm xúc cũng phức tạp. Sao cậu không chọn vai này?”

“Tôi không giống tội phạm.” Lục Quan Lan nói tỉnh rụi.

“…”

Thế còn tôi, trông như tội phạm chắc?

Tôi nhìn hắn, hỏi thẳng:

“Cậu cố tình nhường vai này cho tôi à? Đã bỏ tiền đầu tư, lại còn nhường cả vai nổi bật cho người khác. Lục Quan Lan, cậu làm vậy thì được gì?”

Hắn chỉ khẽ liếc tôi, im lặng vài giây rồi nói chậm rãi:

“Tôi chỉ muốn làm anh của cậu.”

“?”

Hắn lấy cuốn kịch bản cuộn tròn, gõ nhẹ vào đầu tôi.

“Bao năm nay tôi gọi cậu là anh, giờ đến lượt cậu gọi lại rồi. Thuộc thoại chưa? Đọc tôi nghe thử xem.”

Tôi nhìn hắn, mặt đầy vạch đen.

“Nhanh lên.” Lục Quan Lan khoanh tay.

“Đừng nói với tôi là đóng show tạp kỹ nhiều quá, nên giờ quên cách diễn rồi nhé. Cậu học chuyên ngành diễn xuất cơ mà, đứng đầu lớp đấy.”

Tôi hít sâu, cố kìm cơn tức, bắt đầu diễn:

“Anh, sao anh lại ở đây?

Anh, xin anh đừng báo cảnh sát!

Anh à, anh là người tốt nhất thế gian này, giúp em với…”

Hắn nhắm mắt, nhấm nháp từng câu, còn khui cả chai rư/ợu, bộ dạng hưởng thụ như được massage.

“Ừ, nghe đã thật. Nói thêm vài câu nữa.”

Tôi nắm cổ áo hắn kéo lại:

“Đồ khốn, cậu có tin tôi đ/á/nh cậu không?”

Khoảng cách đột nhiên rút ngắn.

Lục Quan Lan nheo mắt cười, hơi thở hắn phả ra mùi bạc hà dịu nhẹ.

Mặt tôi nóng bừng, vội buông tay.

Nhưng hắn lại chụp lấy cổ tay tôi, ghì xuống.

Cùng lúc ấy, tiếng hệ thống vang lên:

[Kích hoạt nhiệm vụ ngẫu nhiên: Hòa hợp sinh mệnh.]

Tôi sững người: “???”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm