Vương Tu Đức ngơ ngác không hiểu gì: “Thùng nào cơ?”
Mẹ tôi sốt sắng giải thích:
“Thì cái thùng sắt màu xanh lam dưới gốc cây ấy, ban nãy tôi tiện tay mở nắp ra ngó thử, bên trong trống không à.”
Vương Tu Đức xuyên qua cửa sổ, đưa mắt nhìn theo hướng tay mẹ tôi chỉ, lắc đầu bảo:
“Không phải đâu.”
“Không phải thì tốt rồi, tôi lại cứ nơm nớp lo mình lỡ tay làm hỏng tác phẩm của chú.”
Mẹ tôi thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, giãi bày với Vương Tu Đức:
“Chú ạ, chú đừng cười tôi nhé, bây giờ cứ nhìn thấy cái gì to đủ nhét vừa một con người, là đầu óc tôi lại cứ suy nghĩ lung tung.”
Nét mặt Vương Tu Đức có phần mất tự nhiên, gã gượng gạo cười trừ:
“Hiểu, hiểu mà.
“Chị Phùng, chị cứ ngồi nghỉ đi, để tôi ra nhà củi khuân ít củi, chị em mình nhóm cái lò lên cho ấm.”
Mẹ tôi nhanh nhảu đứng phắt dậy, cản lại:
“Chú để tôi đi khuân cho. Vào nhà chú xin nghỉ nhờ đã làm phiền chú lắm rồi, sao còn để chú phải động chân động tay được.”
Vừa nói, mẹ tôi vừa rướn cổ nhìn quanh quất, tìm ki/ếm vị trí của nhà củi.
Vương Tu Đức hoảng h/ồn cuống cuồ/ng chặn mẹ tôi lại:
“Không cần không cần đâu chị ơi, cứ để tôi đi, nhà củi tôi rành hơn, với lại sức tôi vóc khỏe, khuân được nhiều củi một lúc.”
Mẹ tôi không tranh giành nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Vương Tu Đức, âm thầm ghi nhớ hướng đi tới nhà củi.