HỒ SƠ KẺ PHÁN XÉT

Chapter 7 - Hết

13/04/2026 11:33

18.

Bàn học cũ của Hạ Duyên được nhà trường khóa lại trong kho.

Tôi bỗng dưng muốn đến xem những dấu vết cuộc sống của chàng thiếu niên chính nghĩa nhưng bi thảm này. Nhưng tôi không ngờ, tôi lại gặp Trần Mộng trong nhà kho.

Nghỉ học nửa năm, cô ấy lại một lần nữa trở lại trường, chỉ là vẻ mặt lạnh nhạt, như thể không còn chuyện gì có thể đ/á/nh gục cô ấy được nữa.

"Bạn là học sinh bị b/ắt c/óc kia phải không?"

Tôi gật đầu.

Trần Mộng nhìn chiếc bàn ghế phủ đầy bụi của Hạ Duyên, mắt hơi đỏ hoe: "Vì bọn họ đã bị phán tội, tôi muốn nói cho cậu ấy nghe."

Hạ Duyên là một người cô đ/ộc.

Nhưng Trần Mộng lại là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời u ám của cậu ấy, cô ấy thích cười, tính cách hoạt bát, thích kéo cậu ấy tham gia các hoạt động tập thể, chỉ có cô ấy mới kiên nhẫn dạy cậu ấy giải bài tập.

Hạ Duyên là sự c/ứu rỗi của Trần Mộng.

Trần Mộng cũng chính là ánh sáng của cậu ấy.

Trần Mộng đã mở một buổi livestream, đối mặt trực tiếp với những tổn thương mình đã chịu, cô ấy nói: "Không một cô gái nào muốn phải chịu đựng những điều này, nhưng tôi là nạn nhân, tôi sẽ không vì những chuyện đã xảy ra mà tự coi thường bản thân, kẻ phải ăn năn hối lỗi là những kẻ đã gây ra tội lỗi, tôi không có bất kỳ lỗi lầm nào.

"Bây giờ tôi đã trở lại trường học, tôi không chỉ muốn sống cuộc sống bình thường, tôi còn muốn thi vào một trường Đại học tốt, sau này tìm một công việc tốt. Tôi muốn đi du lịch, muốn mặc những bộ quần áo đẹp, muốn đưa ba mẹ đi xem thế giới bên ngoài."

"Tôi không chỉ muốn sống, tôi còn phải sống thật tốt, sống một cuộc đời còn rực rỡ hơn cả phần đời của Hạ Duyên."

Buổi livestream này đã tạo ra tiếng vang lớn.

Rất nhiều cô gái đã dũng cảm nói ra những trải nghiệm bị b/ắt n/ạt của mình.

Cũng có rất nhiều người bị tổn thương đã có được dũng khí để sống lại một lần nữa.

Nhưng vẫn có một vài bình luận đ/ộc hại xuất hiện. Truyền bá lý thuyết nạn nhân có tội. Nhưng rất nhanh đã bị số đông quần chúng phản bác, phải liên tục xin lỗi.

19.

Cuộc sống của tôi lại trở về bình yên.

Nhưng tôi luôn cảm thấy cuộc sống bình lặng này thiếu đi một điều gì đó.

Tôi thường nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong thời gian bị b/ắt c/óc, mỗi lần nhớ lại, m á u trong người lại sục sôi, trải nghiệm đó có lẽ tôi cả đời cũng không thể quên được.

Vào một buổi chiều bình thường.

Tôi ngồi trên ghế dài của trường học tắm nắng. Bên cạnh đột nhiên có một người ngồi xuống.

Tôi ngạc nhiên nhìn Lâm Quy, cậu ấy ngước nhìn bầu trời, ánh nắng buổi chiều chói chang nhưng cậu ấy không hề chớp mắt.

"Tôi vừa làm một chuyện tốt." Giọng cậu ấy đầy phấn khích.

"Tôi đã tìm người trong tù, kể hết những 'chiến công' hiển hách của mấy người đó. Cô biết không? Trong tù cũng có một chuỗi kh/inh bỉ, mà chuyện bọn họ làm lại là chuyện bị kh/inh bỉ nhất."

"Nghe nói bây giờ bọn họ ngày nào cũng bị những người cùng phòng giam hành hạ, sống không bằng chế*, tinh thần đã không còn ổn định nữa. Ha ha, thật thú vị."

Tôi say sưa lắng nghe những gì cậu ấy nói.

Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi đột nhiên cảm thấy. Có lẽ tôi cũng giống như cậu ấy, đã trở thành một kẻ đi/ên.

"À phải rồi, Cửu Hòa, cô đã xem tin tức hôm qua chưa?"

Tôi ngây người một chút: "Tin tức gì?"

"Người vợ chế* một cách bí ẩn, người chồng nhận được khoản tiền bảo hiểm khổng lồ. Nhưng tôi lại phát hiện, cùng ngày hôm đó, tài khoản của hắn có một khoản chi, hắn đã m/ua một sợi dây chuyền kim cương, và ngày hôm sau đeo lên cổ của cô thư ký. Tôi lại muốn chơi trò chơi rồi, cô có muốn tham gia cùng tôi không?"

Mùa mưa đã qua đi, phía trước là những ngày trời quang mây tạnh.

Tôi mỉm cười nắm lấy bàn tay cậu ấy đưa ra: "Vậy tôi cũng phải có một biệt danh."

"Biệt danh?"

"Kẻ Phán Xét số Hai."

(Hết truyện)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm