Câu Trả Lời Muộn Màng

Chương 31.

04/06/2026 06:39

Lạc Trạch gọi đến là để tính sổ hỏi tội.

Sau khi thi đại học xong tôi không đoái hoài gì tới cậu ta nữa, ngay cả số điện thoại mới cũng chẳng thèm nói.

Chỉ dăm ba câu dỗ dành qua lại, cậu ta liền cười đắc ý, rồi gặng hỏi xem tôi đã nghe được cái tin tức tốt lành về vụ cùng nhau đi du học chưa.

"Biết rồi chứ." Tôi cụp mắt xuống: "Lạc Trạch à, cảm ơn cậu nhiều lắm, vì có cậu xuất hiện, mà cuộc sống của tôi đã khấm khá lên quá chừng."

Lạc Trạch nhăn nhó rủa tôi sến súa ớn lạnh, nhưng thoắt cái đã lại nhiệt tình hăng hái kể lể đủ đường.

"Tới lúc sang bển, tôi sẽ cất nhắc cậu lên làm thông dịch viên ngự dụng của riêng tôi! Hai ta cùng nhau rảo khắp các hang cùng ngõ hẻm ch/ửi tay đôi với bọn Tây!"

"Được thôi."

Cậu ta được voi đòi tiên, liệt kê rành rành ra thêm tận mấy cái điều khoản vô lý bá đạo, nhìn tôi ậm ừ chiều theo từng yêu sách, rồi lại thuận thế bóng gió gợi nhắc chuyện đã hứa chờ thi xong thì sẽ nghĩ tới việc để cậu ta tiến thêm một bước.

Tôi mỉm cười nói: "Cái chuyện trọng đại nhường này qua điện thoại thì nói mồm sao cho lọt, cứ chờ tới nước ngoài rồi hẵng, khi ấy bọn mình sẽ tâm sự trực tiếp."

"Thái độ của cậu là sao, định trong hai tháng nghỉ hè này không thèm ló mặt ra cho tôi gặp một lần nào chắc?"

"Tôi thực sự ngập đầu trong cả mớ công chuyện phải làm, tới lúc đi, thì cậu cứ bám đuôi hai bác xuất phát trước nhé, đợi tôi xử lý hoàn tất công việc ở lại đây rồi mới yên tâm cất bước."

Giọng nói của Lạc Trạch bỗng chốc u ám: "Niên Niên, cậu rõ mười mươi là chẳng có tí ti tình cảm nào với tôi!"

Tay tôi sững lại, buông một tiếng thở dài.

"Tôi xin lỗi cậu, Lạc Trạch à, tôi đã lừa dối cậu."

Người ở đầu dây bên kia rõ ràng là sững người, rồi lẩm bẩm càu nhàu bảo phản xạ của tôi quá chậm chạp.

Lần trước còn gân cổ lên cãi là mình không sai, giờ lại bắt đầu sám hối rồi.

"Bởi vì tôi hay tự kiểm điểm bản thân nên luôn đổi mới suy nghĩ mà."

"Thế thì bản thiếu gia đây sẽ mở lòng từ bi độ lượng tha thứ cho những lỗi lầm của cậu!"

"Vậy thì xin đội ơn cậu vô cùng, Lạc thiếu gia à."

Tôi mượn cớ phải làm việc, để Lạc Trạch bực tức cáu kỉnh trong lòng không tình nguyện cúp ngang cuộc điện thoại.

Tôi đứng lì bên góc đường hồi lâu, nay là một ngày râm mát khó có được, nhưng nhiệt độ thì vẫn cao vút như thế.

Giọt nước mắt rơi phịch xuống nền xi măng, để lại một chấm đen nhàn nhạt, rồi ngay lập tức tan biến không còn tăm hơi.

Chương 14:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42