Chiếc váy hoa oán hận

Chương 12

02/07/2024 16:17

“Chúng ta thông minh như vậy, không gọi là bé ngốc nữa.”

Bà Đinh thắt một bím tóc nhỏ xinh đẹp cho tôi, còn có cái váy hoa nữa.

“Gọi là Ngũ Phúc đi.”

Bà ấy đột nhiên cười, nghiêm túc nói: “Em hai của cháu báo mộng cho ta, nói muốn đem phúc khí của bốn chị em cho cháu hết, cộng thêm của bản thân cháu vừa hay là Ngũ Phúc Lâm Môn.”

Tôi ngơ người, khóe mắt có chút ướt.

“Bọn chúng muốn cháu sống thật tốt, sống thay cho bọn chúng.”

Bà Đinh nhấc cánh tay lên muốn xoa đầu tôi nhưng không nhấc lên được, ngày hôm đó mẹ tôi đến cư/ớp con gà trống đã đẩy bà ấy xuống đất, cánh tay không may đ/ập vào đ/á nhọn.

Tôi gật đầu.

Bà Đinh cho tôi đi học, khí chất của tôi bình thường nhưng lại rất nghiêm túc, mỗi lần đều hạng nhất.

Cuối cùng tôi cũng thi được vào trường đại học mà bản thân mong ước.

Một ngày trước khi đi báo danh, tôi lại đến chỗ gò đất bên sông, nơi này không biết từ bao giờ đã mọc đầy hoa trắng có chút vàng, bốn cánh thành một bông và luôn có một cánh nhỏ xíu, các dân làng đều nói giống hệt như bốn cô gái nhỏ chụm vào nhau nên đã đặt tên là “hoa tứ nữ”, tôi thì lén lút gọi nó là “hoa em gái.”

Tôi khóc lớn một trận, sau đó mang theo một đoá hoa đang nở rộ tươi đẹp nhất đựng vào trong hũ đất, tôi muốn dẫn bọn chúng đi chơi dù cho đó chỉ là hoa.

Sau này tôi tốt nghiệp, muốn dẫn theo bà Đinh ở lại thành phố lớn lại sợ bà ấy không quen. Cánh tay bị thương của bà ấy đã không thể nhấc lên được nữa. Bà ấy thấy tôi do dự nên cười ha hả nói: “Đi thôi, đi theo nhóc con nhà ta, muốn ra ngoài ở từ lâu rồi, chỉ là không biết trong thành phố có cho nuôi gà trống không.”

Sau đó nữa, bà ấy biết được tôi thi vào làm giáo viên ở địa phương, thở dài một hơi: “Được thôi, đã ra ngoài rồi, còn quay về lại làm gì.” Ngoài miệng bà ấy than vãn nhưng khóe miệng lại cong lên.

Tôi muốn dẫn bà ấy đến b/ệnh viện khám tay nhưng bà ấy cứ từ chối.

Cho đến một ngày tôi đọc được ở trong một cuốn sách...

“Cách phá giải trận pháp minh hôn, cần m/áu người thoa vào đôi cánh của gà trống, sau khi thành công thì sẽ bị đá/nh trả.”

Năm đó, bà Đinh vì giành gi/ật gà trống với mẹ nên mới bị thương là do bà ấy cố ý…

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19