TANG THI THỜI CỔ ĐẠI

Chương 14 - Hết

14/04/2026 14:52

"Không hỏng, tôi vừa vào lấy cái sổ tay không cẩn thận đ.á.n.h rơi thôi. May mà chưa mất, trong đó có bao nhiêu dữ liệu về x/á/c sống."

"Thế tôi giúp ông tắt máy nhé? Tài liệu về x/á/c sống cổ đại giờ chắc chẳng dùng được nữa đâu?"

"Tắt đi tắt đi, hồi đó không hiểu nghĩ gì mà lại mô phỏng x/á/c sống ở thời cổ đại, người cổ đại hoàn toàn không có giá trị tham chiếu, bọn họ yếu quá."

"Ý tôi là cả người cổ đại và x/á/c sống đều rất yếu..."

Thu Sinh nghe không hiểu, nhưng khi hai chữ "X/á/c" và "Sống" thốt ra, hắn hiểu ý nghĩa của chúng. Bên cạnh hắn là Hạ Đơn và Dược đồng.

Dược đồng kinh hãi chỉ vào luồng sáng trắng đột ngột xuất hiện trong khe đ/á: "Cái gì đây? Bên kia hình như có gì đó đang động đậy!"

Mấy hài t.ử cúi người nhìn vào trong. Chỉ thấy một bóng người bước lại gần, người đó đột nhiên cúi xuống khiến chúng gi/ật nảy mình. Trong ánh sáng trắng là một khuôn mặt người đeo cái khung lạ lẫm trên sống mũi, người đó vươn đầu ngón tay về phía luồng sáng.

Chính vào lúc này, hình ảnh trong luồng sáng dừng lại. Mấy hài t.ử thử thò tay vào, thấy cánh tay bị nuốt chửng, Thu Sinh đứng dậy: "Người bên trong vừa nhắc đến Nhân Thi, huynh phải vào đó."

Hạ Đơn nắm lấy tay Thu Sinh: "Mấy hài t.ử chúng ta không thể sống sót giữa bầy Nhân Thi được, muội cũng đi. Nếu bên trong không có gì hoặc có thứ gì đ/áng s/ợ, chúng ta sẽ uống mấy gói thạch tín cha mang theo để tự kết liễu!"

Tiểu d.ư.ợ.c đồng mếu máo, thấy hai huynh muội đã bước vào cũng chỉ biết vừa khóc vừa mò mẫm đi theo. Luồng sáng trắng chớp nháy liên hồi, dần thu nhỏ lại. Ngay lúc sắp đóng hẳn, ngoài sơn động vang lên tiếng vó lừa. Giây cuối cùng, một bóng người cưỡi lừa xuất hiện, chui tọt vào trong hang.

Ngay sau đó, Thiên Địa biến sắc, một màu đen đặc như mực từ giữa vòm trời bắt đầu lan rộng, cho đến khi cả thế giới hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng.

(Hết truyện)

Én giới thiệu một bộ tang thi cổ đại khác mà Én đã đăng trên MonkeyD nè:

TÊN TRUYỆN: TRÙNG SINH THỜI CƯƠNG THI LOẠN THẾ: TA DÙNG BÍ THUẬT BẢO VỆ GIA VIÊN

Vĩnh An năm thứ mười ba, tiết tháng Chạp, cũng là tháng thứ ba kể từ ngày Cương thi vây thành.

Ta ẩn thân trong địa hầm nhà cô mẫu, nghe tiếng cào cấu trên đỉnh đầu ngày một gần thêm. Chút lương thực cuối cùng là một nắm cám mạch đã mốc xanh, ăn xong ta bắt đầu phát sốt, thần trí mê muội thì nghe thấy tiếng ván gỗ bị lật tung.

Kẻ xông xuống là cô mẫu, nay đã biến thành một Cương thi. Khi bà lao tới, ta nhận ra chuỗi hạt bạc trên cổ bà, chính là vật ta đã tặng năm nào. Ta nhắm mắt chờ c.h.ế.t, trong lòng đầy rẫy sự hối h/ận khôn ng/uôi - trước lúc lâm chung, cha dặn ta phải về lại tổ trạch, nói rằng dưới lòng đất có vật có thể bảo toàn tính mạng, nhưng ta nhất mực không tin, chỉ khăng khăng cho rằng trong thành là chốn an toàn.

Lúc mở mắt ra, ta thấy mình đang nằm trên giường. Bên ngoài cửa sổ truyền vào tiếng ho khục khặc của cha.

Vĩnh An năm thứ mười hai, mùng tám tháng Hai. Cương thi lo/ạn thế còn mười tháng nữa mới giáng xuống nhân gian.

1.

Ta bật dậy khỏi giường, lao thẳng ra sân.

Cha đang ngồi xổm bên giếng nước rửa mặt, nghe tiếng bước chân thì ngoảnh đầu lại, trên chân mày vẫn còn vương những giọt nước sớm, "Gặp á/c mộng sao?"

Ta nhìn trân trân vào vết s/ẹo trên mặt cha, đó là vết tích do cơ quan rạ/ch phải khi xuống m/ộ năm năm trước, kiếp trước cho đến lúc c.h.ế.t vẫn còn đó.

"Cha, hôm nay là ngày mấy?"

"Mùng tám tháng Hai, sao đến ngày tháng cũng quên rồi?" Cha đứng dậy, "Đêm qua lại thức khuya xem thoại bản đến nửa đêm sao?"

Ta không đáp lời, xoay người xông vào đường hoa. Nén hương trên bàn thờ vẫn còn mới, bùa Mô Kim của cha vẫn treo trên vách, cả chiếc móng lừa đen chưa bao giờ rời thân cũng vẫn còn đó. Tất cả đều còn nguyên vẹn.

Ta đã trùng sinh. Trở về thời điểm trước khi Cương thi lo/ạn thế bắt đầu.

"Nan Nan?" Cha bước theo vào, "Trong người không khỏe chỗ nào sao?"

Ta xoay người ôm c.h.ặ.t lấy cha, nam nhân kiếp trước đã bỏ mạng ngay trong tháng đầu tiên của lo/ạn thế.

Cha sững người, nhẹ nhàng vỗ lưng ta: "Nha đầu ngốc này, lớn ngần này rồi còn làm nũng."

Ta buông tay ra: "Cha, địa hầm ở tổ trạch nhà ta có thể chứa được bao nhiêu đồ?"

Cha nhíu mày: "Con hỏi chuyện này làm chi?"

"Con muốn tích trữ lương thực."

"Tích lương?" Cha quan sát ta, "Con nghe ngóng được phong thanh gì sao?"

Ta không thể giải thích rõ ràng, chỉ có thể nói: "Đêm qua con mơ thấy thiên hạ đại lo/ạn, nhà ta đều c.h.ế.t đói."

Cha im lặng hồi lâu: "Trước khi nương con đi cũng từng nói qua, dặn cha hãy đưa con về lại tổ trạch."

Tim ta đ/ập dập liên hồi. Nương ta mất mười năm trước vì ôn dịch, bà vốn là Vu nữ Miêu Cương, tinh thông xem thiên tượng. Kiếp trước ta chẳng hề tin những điều này, cho là m/ê t/ín d/ị đo/an. Nay ngẫm lại, có lẽ bà đã thực sự nhìn thấy điềm báo gì đó.

"Cha, chúng ta về đó ngay đi!"

"Ngay bây giờ?" Cha nhìn ta, "Con nói thật chứ?"

"Thật."

Cha trầm ngâm một lúc: "Cũng tốt, vốn dĩ cha cũng định về tu sửa lại tổ trạch, nếu con đã muốn về thì thu dọn đồ đạc thôi."

Ta lập tức bắt tay vào đóng gói. Ký ức kiếp trước rõ ràng đến đ/áng s/ợ - ngày mùng một tháng Chạp năm Vĩnh An thứ mười hai, kinh thành đột ngột xuất hiện Cương thi, trong vòng ba ngày đã lan ra toàn thành, nửa tháng sau thì lan đến các phủ huyện lân cận.

Ta còn mười tháng để chuẩn bị.

Lúc thu dọn, ta lật ra sổ sách của cha. Trong nhà hiện có ba trăm lượng bạc trắng, hai khoảnh điền sản, ngoài thành còn có một hiệu cầm đồ. Những thứ này khi lo/ạn thế giáng xuống đều sẽ thành giấy lộn. Chỉ có lương thực, d.ư.ợ.c liệu, và v.ũ k.h.í mới là vật bảo mệnh.

"Cha, hiệu cầm đồ và điền sản, đều b/án hết đi."

Cha đang sắp xếp công cụ Mô Kim, nghe vậy thì tay khựng lại: "B/án hết sao?"

"B/án hết, đổi thành lương thực và d.ư.ợ.c liệu."

Cha xoay người lại, ánh mắt đầy phức tạp: "Nan Nan, rốt cuộc con đã mơ thấy những gì?"

Ta nhìn cha: "Mơ thấy cha c.h.ế.t rồi, c.h.ế.t dưới tay Cương thi."

Sắc mặt cha biến đổi rõ rệt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
7 Mùa đông thứ 23 Chương 13
10 Đồng nữ Chương 7
12 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vào cái ngày anh ấy giúp người trong mộng giữ được tên mình, tôi rút khỏi nhóm dự án gắn bó suốt mười năm.

Chương 13
Ngày công bố danh sách giải thưởng dự án, tên tôi bị đẩy xuống dòng cuối cùng. Còn vị trí tác giả đầu tiên đã thuộc về Lâm Sơ Nguyệt. Cô đứng trên bục, khoác bộ vest trắng tôi cho mượn, đỏ mắt nói: "Không có sư huynh, em thật sự không thể kiên trì đến hôm nay". Cả hội trường vỗ tay. Hạ Cảnh Hành ngồi hàng ghế đầu, ngước nhìn cô với ánh mắt dịu dàng mà tôi lâu lắm rồi chưa từng thấy. Khi MC đọc đến tên tôi, giọng bỗng chùng xuống: "Thành viên nòng cốt - Hứa Nam Kiều." Bốn chữ "thành viên nòng cốt" khiến lòng bàn tay tôi dần lạnh giá. Dự án này từ lúc lên ý tưởng đến khi hoàn thiện, mười năm trời tôi trải qua ba lần xuất huyết dạ dày, sửa chín mươi bảy bản kế hoạch. Ngay cả lần phẫu thuật cuối cùng của bố, tôi cũng chỉ kịp nghe điện thoại ngoài hành lang bệnh viện. Hạ Cảnh Hành từng nói, khi dự án đoạt giải, chúng tôi sẽ kết hôn. Anh bảo đó sẽ là đứa con chung của cả hai. Giờ đứa con đã ra đời. Nhưng tên trên giấy khai sinh lại không phải của tôi. Lễ trao giải kết thúc, Hạ Cảnh Hành cuối cùng cũng nhớ đến tôi, cầm chiếc cúp bước lại gần. Anh hạ giọng như đang dỗ dành một đứa trẻ ngỗ nghịch: "Nam Kiều, Sơ Nguyệt vừa về nước, lý lịch còn quá mỏng. Việc đứng tên này rất quan trọng với cô ấy." Tôi nhìn dòng tên khắc trên chiếc cúp. Rồi lại nhìn bức thư điện tử vừa nhận được trên điện thoại. Lá thư mời làm việc từ viện nghiên cứu nước ngoài nằm im trên màn hình. Tôi gật đầu. "Vậy chúc các anh chị dự án thuận buồm xuôi gió."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
2
Ngạ Mộng Sử Đồ Chương 20: Tôi không muốn anh bị lừa
Nhà thiết kế trò chơi quái đàm Chương 25: Cậu có sợ Tiểu Hồng không?
Sâu Nơi Người Sống Chương 30: Phong toả khu vực