Trường Lạc

Chương 3

23/06/2025 16:33

Cuối cùng ta đã không trở thành Thái hậu. Tố Bạch nói Thái hậu chính là Mẫu hậu của Hoàng đế. Ta đến đây làm dâu, chứ đâu phải làm mẹ.

Rốt cuộc các tú nữ đều được ban vị phận. Chỉ riêng ta không có. Thái hậu bắt ta ở chùa, ngày ngày chép kinh Phật. Cầu phúc cho đại quân trấn thủ biên cương.

Mọi người bảo đây là trừng ph/ạt. Nhưng cầu phúc vốn là việc tốt. Dù là ph/ạt, Thường Lạc cũng cam lòng. Trong Phật đường chỉ có đồ chay, ngày ngày toàn cháo trắng rau hẹ.

Thời gian lâu, ta đói đến nỗi chân mềm nhũn, tay run bần bật. Hai mắt bắt đầu lóa đi vì đói. Đành phải lén ra ngoài tìm đồ ăn.

Nhưng hoàng cung quả thực quá rộng. Lang thang cứ kéo dài mãi chẳng biết tới nơi nào. Ta từng học với phụ thân, biết lạc đường thì phải đi theo đoàn người.

Bèn theo sau hàng cung nữ thái giám dài dằng dặc. Quanh co mãi mới tới nơi. Đoàn người đột nhiên dừng lại. Ta ngẩn người ngẩng đầu.

Chỉ thấy bóng áo hoàng bào thoáng lướt qua trước đám đông. Vậy rốt cuộc đây là chốn nào?

Ta nhón chân ngó vào trong viện. Phát hiện chính là các tỷ muội từng quen biết trong Điện tuyển. Dù không thân thiết, nhưng cũng từng quen mặt.

Hỏi đường hẳn không sao. Ta vừa mon men tới gần, chưa kịp mở miệng. An Tần và Tề Quý nhân đã tranh cãi ai đi trước ai đi sau. Hai phe xô đẩy, đẩy mãi đẩy ta vào tận nội điện.

"Ồn ào cái gì!" Một tiếng quát uy nghiêm, đám người quỳ rạp như sóng lúa.

"Mẫu hậu đ/au sao không truyền thái y?"

Thái hậu yếu ớt ho vài tiếng.

"Tiên đế bằng tuổi Hoàng đế bây giờ, hoàng tử công chúa đã chạy nhảy quanh cung rồi."

"Tuyển tú đã nửa tháng, mà Hoàng đế chưa bước vào hậu cung lần nào, tử tức thưa thớt, ai gia thật không mặt mũi gặp tiên đế..."

"Mẫu hậu." Hoàng đế ngắt lời,"Thái y sắp tới, để họ khám bệ/nh trước."

"Căn bệ/nh này thái y chữa không nổi!"

Nội điện rộng lớn chợt yên ắng. Đúng lúc ấy, cửa truyền đến tiếng cảm thán trong trẻo: "Bệ hạ giỏi quá! Không những thông thạo y thuật mà còn hơn cả thái y!"

Ta phát hiện mình lỡ thốt ra suy nghĩ trong lòng. Vội vàng bịt miệng, cúi gằm mặt. Nhưng đã muộn.

Thái hậu lạnh giọng chất vấn: "Ngươi làm gì ở đây?"

Ta thành thật đáp: "Thần đói bụng... thèm thịt."

Lời vừa dứt, cả điện im phăng phắc. Tất cả đều đang lén liếc mắt dò xét tình hình.

Một bóng người chợt che khuất ánh sáng trước mắt ta. Ngón tay thon dài nâng cằm ta lên. Ánh mắt chạm nhau. Ta sững sờ, buột miệng thốt lên: "Bệ hạ đẹp quá!"

Đẹp hơn cả mỹ nam tử đẹp nhất trong tranh. Hoàng đế khẽ cười, rút tay về: "Thiên kim Thường tướng quân?"

Ta ngoan ngoãn gật đầu: "Thiếp tên Thường Lạc."

"Thường thị chung linh dục tú, huệ chất lan tâm, được lòng trẫm. Phong Quý phi, ban tự Ninh."

Thánh chỉ ban xuống đột ngột. Vị công công mặt trắng bên cạnh khẽ nhắc ta tạ ơn. Ta mới hoàn h/ồn.

"Trẫm xử lý xong chính vụ, tối sẽ đến thăm nàng."

Hoàng đế dứt lời, quay sang Thái hậu: "Mẫu hậu còn điều gì chưa hài lòng chăng?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hủy hôn rồi cải giá lấy Thái tử sâu nặng tình cảm, vị hôn phu cũ phát điên

Chương 7
Trong yến tiệc khải hoàn của huynh trưởng. Vị hôn phu say khướt, ngủ cùng góa phụ xinh đẹp đang ở nhờ nhà hắn. Bị bắt tại trận. Người góa phụ xiêm y không chỉnh tề, khóc như mưa rơi hoa lê rụng, suýt chút nữa đâm đầu vào tường. Được vị hôn phu ôm chặt trong lòng. Hắn khẩn thiết cầu xin ta: "A Lăng, tất cả đều là lỗi của ta, ta đã không khống chế được bản thân, cưỡng ép Phó Doanh." "Giờ đây, nàng ấy chỉ là cô gái cô độc không nơi nương tựa, ngươi hãy cho phép ta nạp nàng làm thiếp." "Ta thề, sẽ không liếc nhìn nàng dù một lần." "Trong lòng ta chỉ có mình ngươi." Vị hôn phu quỳ gối thề thốt. Ta cười khẽ. Thánh chỉ ban hôn với thái tử vừa mới tới phủ môn, ta đang đau đầu không biết mở lời thế nào với vị hôn phu. Nay chẳng phải vừa hay giải được cái khó trong lửa đỏ sao?
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
1