Sắc mặt Tô Vận lạnh xuống, đang định nói tiếp thì bên cạnh bỗng vang lên một tràng cười sang sảng:
_ Bác sĩ Hứa, lâu rồi không gặp! Lần trước tôi mời cậu đến tham dự buổi tọa đàm của tôi, sao cậu không tới thế?
Hứa Minh Thư biết người đàn ông trước mặt chẳng qua chỉ là hạng m/ua danh chuộc tiếng nên sắc mặt cũng chẳng mấy dễ chịu:
_ Không rảnh!
Người đàn ông trước mắt tên Cao Minh Thành, tự xưng mình được chân truyền từ một bậc quốc thủ, suốt ngày đi khắp nơi b/án các khóa dinh dưỡng, điều dưỡng sức khỏe.
Chỉ cần nhìn dáng người bụng phệ, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền của ông ta là đủ biết, một người thật sự hiểu dinh dưỡng tuyệt đối sẽ không để bản thân rơi vào trạng thái thiếu lành mạnh như thế này.
Có lẽ Cao Minh Thành quả thật có vài phần bản lĩnh.
Chỉ tiếc những năm qua ông ta đã sớm đá/nh mất sơ tâm giữa vòng xoáy lợi ích.
_ Không sao!
Cao Minh Thành giống như hoàn toàn không hiểu ý từ chối trong lời của Hứa Minh Thư, vẫn cười lớn đầy sảng khoái:
_ Cậu cứ nói cho tôi biết lúc nào rảnh. Lần sau tôi tổ chức tọa đàm sẽ cố tình chọn đúng ngày cậu rảnh. Đến lúc ấy còn mong cậu tới làm khách mời đặc biệt, giảng cho chúng tôi một chút về dinh dưỡng học!
_ Tôi không chuyên sâu về lĩnh vực này, chưa chắc nói hay bằng ông.
Hứa Minh Thư hết lần này đến lần khác từ chối, nhưng đối phương cứ như miếng cao dán da chó, dính ch/ặt không chịu buông.
Bao nhiêu năm qua, Hứa Minh Thư cũng đã tạo dựng được danh tiếng trong giới Trung y.
Đặc biệt vẻ ngoài tuấn tú càng khiến anh thêm nổi bật, vì vậy mức độ được chú ý cũng không hề thấp.
Kể từ lúc bước vào bữa tiệc và gặp Hà Linh Linh, hết người này đến người khác liên tục tới bắt chuyện, làm thân với Hứa Minh Thư.
Tô Vận đứng bên cạnh bị mọi người bỏ quên, thật sự có chút lúng túng.
Cô đành tự mình đi chỗ khác, để lại không gian cho bọn họ.
Không ngờ đúng lúc này, cô bỗng nghe thấy mấy người đang bàn tán về mình.
Một người đàn ông trung niên cảm thán:
_ Bên cạnh bác sĩ Hứa sao lại có một người phụ nữ như thế chứ? Thật sự hạ thấp đẳng cấp của cậu ấy.
Người đàn ông khác lập tức tiếp lời:
_ Người ta có vốn liếng mà ông không nhìn thấy thôi. Xinh đẹp như vậy, đương nhiên đi đâu cũng được bật đèn xanh rồi!
Đây chẳng phải đang tung tin đồn bẩn về cô sao...
Tô Vận cau mày, trực tiếp bước ra ngoài, liếc nhìn hai người.
Hai người kia bị ánh mắt không mấy thiện ý của cô làm gi/ật mình, nhưng cũng chẳng đến mức sợ một người phụ nữ, lập tức nghển cổ m/ắng:
_ Nhìn cái gì mà nhìn? Nhờ ké danh tiếng bác sĩ Hứa mới được vào đây mà còn dám nghênh ngang như thế. Nếu tôi là cô, tôi còn chẳng có mặt mũi bước ra ngoài!
Tô Vận cười lạnh:
_ Hai người còn dám ra ngoài thì tôi có gì phải ngại?
Cô nhìn về phía một người trong số đó:
_ Quầng mắt xanh đen, đá/nh phấn che cũng không hết. Thận hư đến mức nào rồi? Cẩn thận kiệt sức mà ch*t. Còn ông nữa, cũng chẳng khá hơn đâu. Một ngày ba bao th/uốc, sớm muộn Diêm Vương cũng gọi xuống. Thế mà còn là chuyên gia dinh dưỡng? Đừng có làm hại người khác nữa!
_ Cô...
Hai người bị chọc trúng chỗ đ/au, lập tức đứng bật dậy.
Tô Vận lùi lại một bước, cười lạnh:
_ Sao? Nói không lại thì muốn đá/nh người à? Nhìn cái dáng yếu ớt của hai ông kìa, đá/nh nổi tôi hay không còn chưa chắc đâu. Đừng tự rước nhục nữa.