Trương Thiên Lăng nói để tôi cùng anh ấy bày trận, thực chất chỉ là để tôi đưa đồ cho anh ấy.
Tôi rất nghi ngờ, làm như vậy liệu có hiệu quả tốt không?
Trương Thiên Lăng dường như đọc được suy nghĩ của tôi, giải thích: "Những thứ qua tay cô uy lực đều sẽ tăng cường."
"Cô cứ coi mình giống như một buff tăng ích là được."
Lời giải thích này, thật sự quá thực tế.
Trương Thiên Lăng đứng giữa trận pháp lẩm bẩm, Bạch Nhan cười, đôi mắt cong cong, nhỏ giọng nói với tôi:
"Tướng quân, người nói xem, ta theo hắn về nhà thì thế nào?"
Tôi nhìn Trương Thiên Lăng.
Tuy anh ấy đôi khi hơi cà chớn, nhưng lúc nghiêm túc thật sự rất đẹp trai, lồng ng/ực trắng nõn thoắt ẩn thoắt hiện trong bộ đạo bào rộng thùng thình.
Bùi Từ véo nhẹ lòng bàn tay tôi: "Không được nhìn."
Tôi ho nhẹ một tiếng, quay người nói với Bạch Nhan:
"Tôi thấy được đấy."
Không lâu sau, sương m/ù xung quanh tan đi, con đường thực sự hiện ra.
Đó là một con đường nhỏ trong rừng, không có ngã rẽ.