1
Mỗi lần Bùi Ẩn trải qua kỳ mẫn cảm, tôi đều phải chịu tội.
Khắp từ trên xuống dưới, không có lấy một mảnh da th!t nào lành lặn.
Xung quanh tuyến thể chi chít những vết cắn xanh tím.
Hương rư/ợu rum tựa như một chiếc lồng trong suốt, giam cầm tôi đến nghẹt thở.
Tôi chậm rãi nhấc cánh tay đang rã rời lên, khẽ đẩy Alpha đang đ/è trên người mình, thấp giọng van nài: "Bùi Ẩn, em thực sự không chịu nổi nữa rồi, cho em nghỉ một lát đi..."
Bảy ngày rồi.
Kể từ khi bước chân vào căn biệt thự này, mọi cảm quan của tôi đều chỉ thuộc về Bùi Ẩn.
Alpha trên người hoàn toàn phớt lờ lời c/ầu x/in của tôi, bàn tay đang siết ch/ặt eo tôi ngày càng siết ch/ặt.
Tuyến thể truyền đến một cơn nhói đ/au, hương rư/ợu rum ngang ngược xông vào, mạnh mẽ xâm chiếm lấy lãnh địa của hương trúc.
Toàn thân tôi r/un r/ẩy, bị luồng pheromone mạnh mẽ kia hànhz hạz đến mức không còn sức chống đỡ.
Những giọt nước mắt khẽ lăn dài trên gò má.
Bùi Ẩn nhíu ch/ặt mày, đầu ngón tay th/ô b/ạo ấn lên mí mắt đang sưng đỏ của tôi.
"Đừng khóc, nhìn phiền lắm."
Trong lòng dâng lên một nỗi chua xót, xộc thẳng lên làm sống mũi cay xè.
Tôi dùng chất giọng đã khản đặc lầm bầm: "Hung dữ thật đấy."
Hương trúc mềm mại siết lấy hương rư/ợu rum.
Bùi Ẩn trong kỳ mẫn cảm đặc biệt hung dữ.
Hắn tà/n nh/ẫn hànhz hạz tôi đến phát khóc, nhưng lại cấm cho tôi được rơi lệ.
2
Sau khi kỳ mẫn cảm của Bùi Ẩn kết thúc, tôi kiệt sức nằm dài trên giường, cầm quang n/ão lên trả lời tin nhắn công việc.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy róc rá/ch.
Nửa tiếng sau, tiếng nước dần dứt, Bùi Ẩn khoác áo choàng tắm bước ra.
Hắn nhìn tôi, vầng trán nhíu lại đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Mau đi tắm đi."
Tôi dang hai tay ra muốn đòi hắn ôm: "Em không còn sức nữa, anh bế em đi được không?"
Omega sau khi bị đá/nh dấu luôn tìm mọi cách để được gần gũi với Alpha của mình.
Bùi Ẩn lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái: "Lục Trường Ninh, đừng có yếu ớt nhõng nhẽo như thế."
Tôi cụp mắt xuống, giấu đi sự hụt hẫng và thảm hại trong ánh mắt.
Sáu năm rồi.
Tôi chỉ có thể đổi lấy được một chút dịu dàng của Bùi Ẩn ở trên giường.
Hắn ở dưới giường luôn lạnh lùng bạc bẽo, giống hệt như một tảng băng cứng dẫu có ủ bao lâu cũng chẳng thể ấm lên.
Rửa mặt mũi tắm táp xong xuôi bước ra ngoài, Bùi Ẩn đã cho người giúp việc dọn dẹp sạch sẽ mớ hỗn độn trong phòng.
Hương rư/ợu rum và hương trúc nhạt nhòa đến mức gần như không còn ngửi thấy nữa.
Bảy ngày đi/ên cuồ/ng vừa qua, thoắt cái tựa như một giấc mộng.
Ăn cơm xong, Bùi Ẩn dẫn tôi đến khoa tuyến thể của B/ệnh viện Liên bang.
Tôi ngẩn người, có chút không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Anh thấy không khỏe ở đâu à?"
"Không có, tôi đã đặt lịch phẫu thuật xóa bỏ đá/nh dấu cho cậu rồi."
Hai tai tôi ù đi, cơ thể bỗng chốc lạnh toát.
Tôi đưa tay, bấu lấy chiếc ghế bên cạnh để bản thân không bị ngã khuỵu xuống: "Tại sao chứ?"
"Tháng sau tôi kết hôn rồi, không muốn Omega của tôi phải hiểu lầm.
Em ấy rất hay gh/en, tôi không nỡ để em ấy khóc."
Không nỡ để cậu ta khóc sao?
Vậy còn tôi thì sao?
Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác như mình bị kéo tuột xuống đáy hồ băng, cái lạnh thấu xươ/ng lan tràn từ tận đáy lòng lên từng tấc da th!t, tựa như bị bỏng lạnh, toàn thân mất đi cảm giác, chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Bác sĩ gọi tên tôi, bảo tôi chuẩn bị làm phẫu thuật.
Bùi Ẩn thấy tôi cứ đứng ch/ôn chân tại chỗ liền lên tiếng lần nữa: "Lục Trường Ninh, cậu cũng sắp 28 tuổi rồi, Liên minh quy định nếu Omega 28 tuổi không thể tự tìm được bạn đời Alpha, hệ thống của Liên minh sẽ tự động ghép đôi cho cậu với một Alpha có độ tương thích pheromone cao, cậu đâu thể mang theo đá/nh dấu của tôi để đi xem mắt những Alpha khác được."
Hắn nhớ tôi sắp 28 tuổi.
Nhưng lại quên mất rằng, chỉ tuần sau thôi là tôi đã bước sang tuổi 28 rồi.
Bùi Ẩn tà/n nh/ẫn và bạc bẽo chìa ra cho tôi một tấm séc: "Chi phí phẫu thuật tôi đã thanh toán xong, cậu đi theo tôi lâu như vậy, tôi sẽ không để cậu phải chịu thiệt thòi.
Ngày diễn ra hôn lễ tôi sẽ gửi thiệp mời cho cậu, nhớ đến dự tiệc đấy.
Lục Trường Ninh, mối qu/an h/ệ giữa chúng ta đến đây là kết thúc."
3
Tôi yêu cầu không tiêm th/uốc tê trong quá trình phẫu thuật.
Tôi muốn bản thân mình phải vĩnh viễn ghi nhớ nỗi đ/au buốt tận xươ/ng tủy này.
Lưỡi d/ao mổ sắc bén rạ/ch phá tuyến thể, hương rư/ợu rum từng chút từng chút một bị bóc tách ra ngoài.
Ánh đèn sợi đ/ốt trên đỉnh đầu sáng chói đến nhức mắt.
Dưới ánh đèn, gương mặt tôi dần trở nên trắng bệch.
Những lời của Bùi Ẩn tựa như những chiếc nêm sắt, từng chữ từng chữ một đóng nát trái tim tôi.
Ở bên Bùi Ẩn sáu năm, tôi vốn cứ ngỡ mình sẽ là người nắm tay hắn đi đến hết cuộc đời này.
Suy cho cùng, bên cạnh hắn ngoại trừ tôi ra thì chẳng còn bất kỳ một Omega nào khác.
Sáu năm trước, tôi và Bùi Ẩn gặp lại nhau trong một buổi tiệc rư/ợu.
Cậu thiếu niên trong trẻo trong ký ức nay đã phân hóa thành một Alpha mang dáng vóc cao ngất.
Điều duy nhất không hề thay đổi, chính là khuôn mặt lạnh lùng chẳng mang chút cảm xúc nào kia.
Con người của Bùi Ẩn cũng giống hệt như pheromone của hắn.
Chỉ cần dính vào một chút thôi cũng đủ say đến lợi hại.
Khoảng thời gian mới bắt đầu theo đuổi hắn, tôi chẳng dám ôm ấp chút hy vọng nào.
Một đứa con cưng của trời như Bùi Ẩn, loại Omega nào mà hắn chưa từng gặp qua chứ.
Ấy thế mà nằm ngoài dự đoán, sau vài lần đưa đẩy thăm dò, tôi và Bùi Ẩn lại cùng nhau lăn lộn trên một chiếc giường.
Bùi Ẩn ở trên giường vô cùng bá đạo buông thả, nhu cầu cũng rất lớn.
Tôi chìm đắm say sưa trong hương rư/ợu rum.
Mặc cho hắn càn rỡ làm bậy.
Sáu năm rồi, tôi nghĩ trong lòng hắn ít nhiều cũng sẽ có vị trí của tôi.
Nay ngẫm lại, tất cả chỉ là do tôi tự mình đa tình.
Lục Trường Ninh, mày thật sự giống hệt như một trò cười.
Lúc làm xong phẫu thuật bước ra, Bùi Ẩn đã không còn ở đó nữa.
Hắn gửi tin nhắn vào quang n/ão của tôi, bảo rằng công ty có việc bận nên phải rời đi trước.
Tôi ngẩn người vài giây, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai, tiện tay kéo hắn vào danh sách đen.