10.

Lúc năm thứ ba đại học, số tiết ở viện Mỹ Thuật giảm đi rõ rệt, còn Giang Ngạn lại càng bận hơn, trước đây còn có thể gặp nhau ăn cơm mỗi ngày.

Bây giờ chúng tôi chỉ có thể gặp nhau hai lần một tuần.

Đối với tôi như vậy là vô cùng không đủ, tâm h/ồn yêu đương như tôi chỉ h/ận không thể gặp Giang Ngạn 24/24 thôi.

Nhưng tôi biết như vậy là không hay, nên đã tham gia câu lạc bộ trong trường.

Đồng tính luyến ái vốn dĩ là điều bất thường trong mắt mọi người, nên tôi chỉ kể chuyện của mình với Giang Ngạn cho bạn cùng phòng.

Trong mắt những bạn bè cùng lớp khác, tôi với Giang Ngạn chỉ là anh em tốt trên mức bình thường thôi.

Tuy vậy, trong viện Mỹ Thuật đã lan truyền tin đồn tôi thích đàn ông.

Kết quả là có một cậu em khóa dưới theo đuổi tôi, nói thích tôi.

Vì vậy mà cậu ta còn theo tôi đến tận câu lạc bộ bóng rổ mà tôi tham gia, rồi còn một đám con gái dạy cậu ta cách theo đuổi người khác nữa.

Chuyện này còn bùng n/ổ cả trên diễn đàn.

Mặc kệ tôi liên tục từ chối, cậu ta vẫn kiên trì theo tôi đến cả bữa tiệc của câu lạc bộ.

Cậu ta lại tỏ tình tôi một lần nữa, chẳng quan tâm những người khác trong câu lạc bộ.

“Hứa học trưởng, em thực sự rất thích anh, anh cho em cơ hội đi.”

Tôi lại từ chối, dù sao cũng chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp, tôi thẳng thắn: “Thật ngại quá, anh có bạn trai rồi, thật đấy, em đừng thích anh nữa, bạn trai anh sẽ gh/en đấy.”

Ngay lúc đó, Giang Ngạn gửi tin nhắn tới: “Bé cưng, anh muốn đi ăn cơm, nhưng mà không có em anh không ăn nổi.”

Tôi cười thầm, đáp: “Đợi chút, bạn trai anh đưa anh đi ăn.”

Giang Ngạn: “Ừm, ra ngoài đi, anh đón em.”

Khó khăn lắm Giang Ngạn mới có thời gian dành cho tôi, tôi xin lỗi các thành viên trong câu lạc bộ, nói: “Bạn trai tôi đến đón, tôi xin phép đi trước.”

Tôi bước ra khỏi nhà hàng, thấy Giang Ngạn đang dựa vào xe đợi tôi, tôi lao tới ôm chầm lấy anh.

Giang Ngạn vòng một tay ôm lấy eo tôi, tay kia nâng cằm tôi, cúi đầu hôn tôi.

Sau lưng tôi có vài tiếng xì xào bàn tán.

Nụ hôn kết thúc, tôi ngây ngốc nhìn đám bạn học, cười ngượng, rồi nhìn vào tên thủ phạm.

Tên thủ phạm nhìn đám người đó một lúc lâu rồi mở cửa ghế lái phụ cho tôi ngồi.

Giang Ngạn lái xe trong lúc tôi buồn chán nghịch điện thoại.

Đám người trong câu lạc bộ bùng ch/áy, nhắn hàng trăm tin nhắn chỉ trong mấy phút.

“Tiêu rồi, tiêu rồi, khi nãy mấy cậu có nhìn thấy ánh mắt của Giang Ngạn không, muốn ăn tươi nuốt sống luôn.”

“Trời ơi, tôi đã bảo không tham gia, không tham gia mà, giờ thì hay rồi.”

“Thế này có tính là mấy người đang phá hoại tình cảm gia đình nhà người ta không?”

“Mấy người thật là, Hứa Hựu đã không ít lần nói cậu ấy đã có bạn trai rồi, thế mà mấy người còn tham gia vụ này.”

“Tụi tôi tưởng vậy là vui mà.”

“@HứaHựu, cậu vẫn ổn chứ?”

Một hàng người bắt đầu xếp hàng hỏi thăm tôi.

Tôi đáp với cả đám đông: “Đến giờ vẫn ổn.”

Xe dừng trước một cửa khách sạn, tôi ngẩng đầu lên khỏi điện thoại, nhìn xung quanh rồi hỏi: “Không phải chúng mình đi ăn à?”

“Ừ, đi ăn.” Giang Ngạn nheo mắt, nhếch môi cười.

Giang Ngạn bế tôi xuống xe, tôi không vui cho lắm: “Sao anh lại bế em, thả em xuống, em tự đi được.”

“Không thả.” Giang Ngạn nói cộc lốc.

Sau một hồi vùng vẫy không ăn thua, tôi đành x/ấu hổ vùi mặt vào ng/ực anh, không muốn người khác nhìn thấy mình.

Mãi đến khi vào phòng khách sạn rồi, bị Giang Ngạn ném lên giường, tôi mới nhận ra có điều gì đó không ổn.

Tôi nuốt khan: “Không phải nói là…đi ăn sao?”

Giang Ngạn cởi áo khoác ngoài, ném sang một bên, trầm giọng nói: “Ừm, anh ăn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8
Khi phân hóa thành Omega trước mặt kẻ th/ù không đội trời chung, lại còn có độ tương thích pheromone với hắn lên tới 100%, tôi có nên chạy trốn không? Trong bóng tối, tôi không nhịn nổi nữa, gi/ật phắt bàn tay đang được voi đòi tiên của Trần Cảnh: "Trần Cảnh, buông ra ngay không tôi gi*t cậu!" "Uất Trình, người đang cố sức cọ xát vào người tôi chính là cậu đấy."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
1.13 K
Vợ Kiến Chương 9
Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết? Chương 7