Lời tôi vừa dứt.
Mẹ tôi nhíu mày cảnh cáo: "Con đừng có làm bậy, nguyện vọng chỉ được điền Thanh Bắc."
Bà nói: "Đến lúc đó mẹ sẽ ngồi giám sát con điền."
Mang theo tôi là đứa con riêng, bà đã bước vào nhà họ Chu được vài năm.
Thứ duy nhất bà dựa vào chính là nhan sắc của bản thân và một đứa con ngoan ngoãn, xuất sắc như tôi.
Tôi hiếm khi cãi lại, chỉ lầm bầm đáp một tiếng.
Nhưng mẹ tôi vẫn không yên tâm. Bà gặng hỏi: "Vậy tại sao hôm nay con lại đột nhiên tìm ngôi trường nghề đó?"
Tôi không ngẩng đầu.
Nhưng lại cảm nhận được ánh mắt của người anh kế lạnh lùng ngồi đối diện đang dừng lại trên người tôi.
Anh ấy vốn cao cao tại thượng, xưa nay vẫn xem tôi và mẹ như người vô hình.
Đây là lần đầu tiên anh ấy ngồi ở bàn ăn lâu đến vậy.
Trường nghề đó vốn là tôi tìm để đối phó với người yêu trên mạng.
Nhưng đương nhiên tôi không thể nói thật với mẹ.
Nên tôi im lặng một lát rồi đáp: "Là do trang web tự động gợi ý, con lỡ tay bấm vào thôi."
Lời tôi vừa dứt. Mẹ tôi còn chưa kịp phản ứng, Chu Thuật Cẩn ngồi đối diện đã đẩy bát đứng dậy định rời đi.
Dáng người cao ráo, chân dài, anh ấy vừa bước lên cầu thang vừa tùy ý cởi chiếc áo vest ngoài.
Chỉ để lại cho chúng tôi một bóng lưng lạnh lẽo đến cực điểm.
Sau đó, bố dượng lên tiếng, mẹ tôi cuối cùng cũng không còn bám riết lấy tôi nữa.