Tới lúc đó tôi mới biết, hóa ra người Ứng Từ thích vẫn luôn là Thẩm Dục! Thậm chí ngay cả thân phận thế thân tôi cũng không bằng. Mà tôi chỉ là một công cụ để Ứng Từ dùng để chọc tức Thẩm Dục mà thôi.

Ứng Từ đã quen biết Thẩm Dục từ hồi cấp ba, hắn đối với Thẩm Dục mới thật sự là vừa gặp đã yêu. Hắn vốn đã là con cưng của trời, lại còn là Alpha, một khi thích ai thì đương nhiên sẽ không kiềm chế tình cảm của mình.

Ứng Từ chủ động nhiệt tình với Thẩm Dục, nhưng vì Thẩm Dục nói bản thân chưa muốn yêu đương, nên hắn đã chọn cách âm thầm ở bên cạnh đồng hành.

Mãi cho đến khi Thẩm Dục được nhận vào trường đại học âm nhạc. Ứng Từ đã mượn cái cớ đó để tổ chức một bữa tiệc chúc mừng là một buổi dạ tiệc cực kỳ lãng mạn. Sau đó hắn sẽ tỏ tình với Thẩm Dục vào chính đêm hôm ấy.

Hắn thề non hẹn biển, nào ngờ lại bị Thẩm Dục từ chối. Những chuyện như này, bạn bè chung của hai người họ đều biết rõ. Bọn họ cũng biết việc Ứng Từ theo đuổi tôi là để chọc tức Thẩm Dục.

Thế nhưng trong suốt năm năm qua, không một ai trong số họ để lộ sơ hở trước mặt tôi. Họ cùng hợp tác với Ứng Từ để diễn vở kịch này, chỉ có tôi là như một kẻ ngốc, chẳng hề hay biết điều gì cả. Đến ngay cả Thẩm Dục, rõ ràng biết Ứng Từ có tình cảm với mình, vậy mà chẳng hé răng nửa lời với tôi.

Cái tên của Hành tinh Năng lượng đó, hoàn toàn chẳng phải chữ cái đầu trong họ của hai chúng tôi gì hết. Mà đó chính là chữ viết tắt từ chữ cái đầu tên của Thẩm Dục!

Trùng hợp thay, mọi chuyện lại cứ vừa vặn đến thế. Thật là quá m/áu chó rồi. Thế mà tôi còn ng/u ngốc tưởng rằng bản thân đã thực sự gặp được chân ái mà đem trọn vẹn cả thể x/ác lẫn tâm h/ồn giao phó ra không chút giữ lại. Đâu có ngờ ở sau lưng có khi đám người này đang cười nhạo tôi kìa.

Tôi đ/au khổ tột cùng, trong trạng thái tinh thần hoảng lo/ạn đã lái xe rồi gặp t/ai n/ạn giao thông. Chiếc xe đ/âm vỡ lan can trên đường bờ biển rồi lao thẳng xuống đại dương mênh mông...

Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi phát hiện bản thân đã trọng sinh rồi. Trọng sinh quay về năm tôi hai mươi tuổi...

Chương 3:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đèn Sáng Có Nhà

Chương 7
Phu quân dẫn thiếp đi chúc thọ thầy của người. Dọc đường, người hân hoan không ngớt lời: "Tiên sinh họ Thôi hai mươi tuổi đã đỗ cử nhân. Năm xưa ta lên kinh ứng thí trượt bảng, cũng nhờ ông ấy cho mượn lộ phí. Dẫu chẳng đỗ đạt, ân tình này vẫn phải khắc ghi. Gia tộc họ Thôi tại huyện Thanh Hà mở nghĩa học, không thu học phí của con em nhà nghèo." Lòng bàn tay thiếp vã mồ hôi. Năm xưa, thiếp vốn là đồng dưỡng tức chưa qua cửa của một nhà tại huyện Thanh Hà. Lúc bị đuổi khỏi huyện, kẻ tiễn đưa lạnh lùng bảo rằng, kiếp này nếu dám đặt chân vào Thanh Hà nửa bước, sẽ báo quan bắt thiếp vì tội trộm cắp. Chu Đình nắm lấy tay thiếp, trấn an rằng chẳng cần khẩn trương: "Tiên sinh họ Thôi tâm địa thiện lương, nghe nói đến cả đồng dưỡng tức đã bệnh mất ông cũng lập bài vị thờ phụng, đủ thấy là người trọng nghĩa xưa trọng nghĩa tình nghĩa biết trọng tình xưa nghĩa cũ."
Cổ trang
Chữa Lành
Ngôn Tình
2
Từ quan Chương 7
Cẩm Nương Chương 6
Hiệp sĩ Mèo Chương 6