Hội Ngộ

Chương 31

02/12/2025 12:22

Tôi như con thú đi/ên, lôi đầu tên phản bội, kéo lê trên sàn.

Bước ra hành lang, tôi đẩy nửa người hắn qua lan can.

Mắt đỏ ngầu, tay rút chiếc cờ lê, chuẩn bị nện thẳng vào đầu hắn.

"Lục Vũ, mày làm cái gì vậy?!" Anh Kiến và lớp trưởng chạy tới.

"Hắn vừa thừa nhận rồi! Hắnlà hung thủ! Chính hắn!! Chính hắn!!!!" Tôi gào thét.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Anh Kiến vật tôi xuống đất.

Anh Kiến cũng choáng váng: "Mày vừa nói gì?!"

Thằng phản bội suýt ngã xuống lầu, lớp trưởng dốc sức kéo nó lại.

"Khoan đã!" Thằng phản bội hét lên, "Hắn ta đang nói dối! Bọn tao đang nói chuyện bình thường, hắn đột nhiên phát đi/ên định gi*t tao!"

"Đ.m..."

Tôi giãy giụa định đứng dậy, nhưng bị Anh Kiến đ/è ch/ặt, chỉ còn biết gầm gừ uất h/ận.

Phải gi*t hắn.

Phải gi*t hắn bằng được!!!!

"Tao hiểu rồi! Lục Vũ mới là hung thủ!! Hắn biết một khi âm sai đi, cô ấy quay lại, hắn sẽ bị lộ! Nên hắn nhân cơ hội này muốn gi*t hết từng người trong chúng ta!"

Tên phản bội hét lớn:

"Làm gì có hung thủ nào trốn bao nhiêu năm rồi lại tự nhận tội chứ? Mọi người nghĩ xem! Lục Vũ không có một lời nào đáng tin cậy cả!"

"Chắc chắn là vì sắp bị lộ, hắn mới cuống lên!" Hắn nói lớn.

Tôi vùng vẫy, nhưng bị Anh Kiến ấn mạnh xuống đất.

Đầu đ/ập xuống nền, ong ong.

Đau.

Tiểu Do năm ấy bị đ/ập 5 lần như thế, đ/au đến nhường nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
148.83 K
2 Biến thái Chương 11
3 Bình an vô sự Chương 7
4 LỜI NGUYỀN BẢY NĂM Chương 13: HẾT
5 Nữ Vượn Chương 7
6 Đứa trẻ già Chương 15
8 Thanh Huy tái lâm Chương 18
12 Kỳ Uất Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm