Cũng chính lúc đó, cửa phòng bao bật mở.
Góc tối của căn phòng bị ánh sáng từ hành lang rọi vào, một giọng nói quen thuộc vang lên: "Hai người đang làm gì thế?"
Cả người tôi cứng đờ. Sự kinh hãi đột ngột khiến tôi quên mất việc đẩy người trước mặt ra. Tôi chỉ biết ngẩn ngơ nhìn Lâm Khê Ngôn đang đứng ở cửa.
Em ấy mặc một bộ đồ ngủ ở nhà, bên ngoài khoác hờ chiếc áo khoác của tôi, trên tay còn xách một chiếc phích giữ nhiệt. Em ấy đứng đó, mắt không chớp lấy một cái nhìn chằm chằm vào tôi và Triệu An – kẻ gần như đang dính ch/ặt lấy người tôi.
Không khí rơi vào tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ. Ngẩn người mất hai giây, tôi chợt bừng tỉnh, dứt khoát đẩy Triệu An ra.
"Khê Ngôn?" Tôi tìm lại giọng nói của mình, "Sao em lại đến đây?"
Lâm Khê Ngôn không trả lời. Ánh mắt em ấy chậm chạp dời từ mặt tôi xuống khóe môi vừa bị Triệu An chạm vào, rồi lại dời sang người Triệu An. Trong đáy mắt em ấy cuồn cuộn những cảm xúc lạ lẫm.
Nhưng chưa chờ tôi nhìn kỹ, giây tiếp theo, hàng mi em ấy đã rũ xuống. Lúc ngước lên lần nữa, trong mắt đã phủ một lớp hơi nước như thói quen. Em ấy khịt khịt mũi, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm, mang theo chút nức nở được căn chỉnh rất vừa vặn: "Anh ơi, hơn mười giờ rồi... em hơi sợ."
"Dì có hầm canh, em nghĩ tối nay anh uống rư/ợu nên... nên mang tới cho anh." Em ấy giơ chiếc phích giữ nhiệt trong tay lên, vành mắt nhanh chóng đỏ ửng, đầu mũi cũng hồng hồng, trông cả người vừa đáng thương vừa bất lực, "Có phải em... đã làm phiền hai người rồi không?"
Triệu An nhìn em ấy, lại nhìn sang tôi, khóe môi gi/ật giật đầy gượng gạo: "Vị này là..."
"Em trai tôi, Lâm Khê Ngôn." Tôi lập tức tiếp lời, cơ thể vô thức né sang một bên để nới rộng khoảng cách với Triệu An, "Khê Ngôn, đây là Triệu An, con trai bác Triệu."
Lúc này Lâm Khê Ngôn mới chính thức đưa mắt nhìn Triệu An, khẽ gật đầu một cái, giọng nói nhỏ nhẹ: "Chào anh Triệu An ạ."
Lễ phép, ngoan ngoãn, không chê vào đâu được.
Triệu An gật đầu, xoay sang nhìn tôi: "Anh Tri Dữ, em…"
"Triệu An." Tôi ngắt lời cậu ta, giọng trầm xuống, "Tôi nghĩ chúng ta không còn gì để nói nữa."
"Sau khi về tôi sẽ bảo với ba tôi rằng, hai nhà chúng ta dường như không mấy thích hợp để hợp tác." Dứt lời, tôi chẳng thèm để ý đến phản ứng của cậu ta nữa, dắt tay Lâm Khê Ngôn đi thẳng ra khỏi phòng bao.
Trên đường về, Lâm Khê Ngôn im lặng một cách bất thường.
Em ấy ôm chiếc phích giữ nhiệt, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, chỉ để lại cho tôi một cái gáy bù xù. Mọi khi ngồi xe, em ấy luôn lén nhìn tôi qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính, hoặc tìm những chủ đề không đâu vào đâu, giọng mềm mại gọi "anh ơi". Nhưng hôm nay thì không.
Mãi cho đến khi về nhà, em ấy vẫn như mọi khi, vào bếp hâm nóng canh giải rư/ợu rồi múc ra đặt trước mặt tôi. Còn mình thì bó gối ngồi thu mình ở góc sofa, lẳng lặng nhìn tôi uống. Thế nhưng, em ấy không hề nói với tôi lấy một câu nào.
Tôi múc một thìa canh, nhiệt độ vừa phải, vị thanh ngọt. Nhưng khi nuốt xuống, tôi lại cảm thấy cổ họng nghẹn đắng.
"Khê Ngôn." Tôi đặt thìa xuống, quyết định nói cho rõ ràng, "Vừa nãy Triệu An cậu ta..."
"Anh không cần giải thích với em đâu." Em ấy ngắt lời tôi, khóe môi khẽ cong lên một độ cong rất nhỏ, "Em biết anh có cuộc sống riêng của mình mà."
Lời này nghe thì thật hiểu chuyện và biết điều. Nhưng khi thốt ra từ miệng Lâm Khê Ngôn, tôi chỉ thấy trong lòng dâng lên một nỗi hoảng lo/ạn khó tả. Bình thường em ấy quấn tôi nhất. Lúc thiếu cảm giác an toàn nhất, thậm chí em ấy còn h/ận không thể đi vệ sinh cũng bám theo tôi. Sao có thể nói ra những lời như vậy được chứ?
Tôi thở dài, "Lâm Khê Ngôn, anh và Triệu An chẳng có gì cả."
"Vừa nãy là một sự cố ngoài ý muốn, anh đã tránh ra rồi. Sau này cũng sẽ không có chuyện hợp tác, càng không có bất cứ điều gì khác xảy ra. Đừng nghĩ ngợi lung tung, được không?"
"Em biết rồi." Em ấy ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ nhàng với tôi.
"Trời không còn sớm nữa, anh uống xong rồi thì đi nghỉ ngơi đi." Nói xong, em ấy thu dọn bát đĩa rồi đi vào bếp. C/ắt đ/ứt tầm mắt của tôi, cũng kết thúc cuộc trò chuyện giữa hai người.
Chẳng biết có phải do những chuyện xảy ra hôm nay quá đỗi tồi tệ hay không mà tôi cảm thấy kiệt sức đến lạ thường. Hôm nay tôi buồn ngủ sớm hơn hẳn mọi khi. Nhưng trong lòng vẫn cứ canh cánh chuyện của Lâm Khê Ngôn nên ngủ không yên giấc, chỉ có thể nằm trên giường trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Chẳng biết bao lâu trôi qua, ý thức cuối cùng cũng dần chìm sâu. Thế nhưng giây tiếp theo, tiếng lạch cạch mở khóa cửa vang lên. Theo bản năng, tôi muốn mở mắt, nhưng mí mắt lại nặng tựa ngàn cân. Tôi chỉ có thể lặng lẽ cảm nhận tiếng cửa được đẩy ra rồi khép lại, nghe tiếng Lâm Khê Ngôn từng bước, từng bước một tiến gần về phía mình, cho đến tận bên giường.
Em ấy đưa tay ra. Đầu ngón tay lướt qua chân mày, mắt, sống mũi, và cuối cùng dừng lại trên đôi môi tôi. Cơn buồn ngủ tan biến quá nửa. Tôi gần như không thể kh/ống ch/ế được mà muốn mở to mắt. Thế nhưng ngay sau đó, tôi nghe thấy một tiếng nấc nghẹn bị kìm nén.
"Anh ơi..." Em ấy thì thầm, đầu ngón tay lành lạnh dần chuyển thành cả lòng bàn tay, thận trọng nâng lấy khuôn mặt tôi, "Tại sao lại để người khác chạm vào anh..."