Tuyển Dụng Chim Hoàng Yến

Chương 4

10/12/2025 15:48

Đăng video xong tôi quên béng mất, không ngờ thật có người xin gia nhập.

Ai ngờ đêm hôm ấy, khi tôi vừa định chui vào chăn ngủ, đúng là có người gửi lời mời kết bạn.

Sau khi chấp nhận, đối phương liền gửi ngay một tấm hình nửa người không lộ mặt.

Chiếc áo sơ mi trắng cúc chưa cài, lỏng lẻo đong đưa trên cơ thể, phô ra bộ ngựk săn chắc cùng cơ bụng cuồn cuộn.

Tôi không nhịn được há hốc: Đây chính x/ác là body "mỏng mà chuẩn" mà tôi hằng mơ ước luyện được ở phòng gym.

[Tôi đáp ứng đủ yêu cầu, bạn nhận tôi làm chim hoàng yến nhé?]

Tôi nhíu mày: Bị 100 tệ cùng vài ly trà sữa m/ua chuộc, chẳng lẽ đối phương là học sinh tiểu học? Toang rồi! Lỡ dạy bảo mầm non tương lai của đất nước sai đường thì ch*t.

Dù nhìn body không giống, nhưng tôi từng nghe chị khóa trên kể chuyện xin số Wechat anh chàng 1m90, nào ngờ nhóc con đó rút đồng hồ trẻ em ra. Chuyện gì cũng có thể xảy ra mà~

Tôi r/un r/ẩy nhắn tin: [Không nhận vị thành niên, bạn trên 18 chưa?]

Đối phương: [Tôi 23.]

Sinh viên mới ra trường?

[Chứng minh kiểu gì?]

[Bạn cần tôi dùng thước đo cho xem không?]

Tôi hỏi chấm đầy đầu. Người bình thường phải đưa CMND chứ? Thước thì đo tuổi kiểu gì?

Chưa kịp hiểu đầu đuôi, đối phương đã gửi thêm một tấm ảnh.

Trong ánh đèn mờ ảo, khóa quần âu được kéo xuống, dưới lớp vải xám là một khối u lên đầy gợi cảm. Bàn tay thon dài trắng nõn cầm chiếc thước nhựa trong suốt, cách xa đo đạc so sánh.

[Cần tôi cởi ra đo trực tiếp không?]

[Phụt!] - Tôi phun nước đầy màn hình.

[Ý tôi là tuổi tác, ông bạn nghĩ gì đấy?]

Tin nhắn gửi đi, hiện "đang nhập..." gần phút sau mới có hồi âm: [Bạn bảo bao nuôi chim hoàng yến, tôi tưởng phải kiểm hàng…]

Tôi: ...

Nhưng thật sự có người 23 tuổi trông thế này sao? Phi khoa học quá!

Tôi không kiềm được tay phóng to ảnh. Cái đệch! Tự ti vãi.

Bỗng tôi để ý bàn tay cầm thước của hắn. Bàn tay ấy đẹp như tạc từ mộng tưởng của tôi.

Năm ngón thon dài như ngọc, móng c/ắt gọn gàng, đầu ngón ánh lên sắc hồng hào. Cổ tay gân guốc, làn da trắng đến mức lộ rõ mạch m/áu xanh ngầm. Xanh hồng quyện vào nhau...

Tôi vội ngắt dòng suy nghĩ vẩn vơ. Nghĩ gì thế? Đối phương là đàn ông chính hiệu còn "đồ chơi" to hơn mình cơ mà. Nhưng sao bàn tay này quen quá...

Chưa kịp phân tích, tin nhắn mới đã tới: [Dù bạn muốn kiểm tra cái nào, tôi cũng đủ chuẩn. Bạn bao nuôi tôi đi."

Tôi thở dài như thái giám vào lầu xanh: [Ông anh ơi, tôi đăng video cho vui thôi. Với lại nhìn kỹ đi, 100 tệ một học kỳ chứ đâu phải 100 vạn?]

Anh bạn này chăm chỉ thật, nhưng nhắm sai đối tượng rồi.

[Được, tôi làm part-time.]

Tôi nghi ngờ mình gặp phải chiêu trò l/ừa đ/ảo. L/ừa đ/ảo 100 tệ thì chắc đối phương khó khăn lắm: Ba b/ệnh tật, mẹ đi bước nữa, bản thân nghèo đói.

Tưởng tượng xong, tôi mở khoản trợ cấp vừa nhận, tự an ủi: "Coi như trả tiền ngắm tay người mẫu vậy", rồi đ/au lòng chuyển khoản 100 tệ.

Tiền được nhận ngay.

Tưởng làm việc thiện, nào ngờ đối phương cực kỳ chuyên nghiệp: [Điều khoản chim hoàng yến: Hỗ trợ sửa luận văn. Gửi file qua đi.].

Giáo sư luôn nhắc phải bảo vệ thành quả nghiên c/ứu, nhưng luận văn của tôi toàn rác học thuật, chẳng phải thành quả gì. Lười suy nghĩ ý đồ đối phương, tôi ném file qua rồi đi ngủ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bạn trai đã bán đi những giấc mơ của chúng tôi

Chương 12
Người lưu giữ giấc mơ Lê Tri Vãn phát hiện bạn trai Trình Tự Xuyên vì muốn chi trả phí điều trị tỉnh mộng cho người em gái hôn mê lâu ngày, đã tự ý bán những giấc mơ mà cả hai cùng niêm phong hàng năm cho chợ Dạ Khế. Khi từng chiếc bình chứa giấc mơ phai màu, cô mới xác nhận rằng những ký ức liên quan lúc tỉnh táo cũng đã bị lấy đi, và giấc mơ cuối cùng chờ được đổi chính là đêm cả hai quyết định dọn về sống chung. Giữa lúc em gái dần có dấu hiệu tỉnh lại, ký ức chung liên tục biến mất và cái giá phải trả để chuộc lại mười năm không mộng mị, Tri Vãn buộc phải giành lại quyền quyết định đối với những ký ức chung của chính mình trước, sau đó cùng Tự Xuyên lựa chọn lại xem ai sẽ là người gánh vác những cái giá phải trả đó.
0