Hai tháng sau khi làm Thái tử phi, Định Quốc Hầu phái người đến thúc giục ta ra tay.
Định Quốc Hầu ham chuộng tiền tài, quyền thế hơn bất cứ ai, ông ta bày ra bộ dạng cần kiệm cung thuận, chẳng qua cũng chỉ để khiến Hoàng đế yên tâm mà thôi.
Kể từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ta, ông ta đã hạ quyết tâm phải biến ta trở thành Thái tử phi, trở thành người chung chăn gối của Thái tử.
Hoàng đế chỉ có một mụn con trai này, một khi Thái tử ch*t đi, ông ta liền có thể nhân cơ hội nội lo/ạn mà khởi binh xưng đế.
Ta biết rõ, đừng nói là trong Đông Cung, ngay đến cả nội cung cũng nhan nhản tai mắt của Định Quốc Hầu. Trong quân đội lại càng khỏi phải bàn, ông ta mang cái danh tiếng yêu dân như con, sự sùng bái mà tướng sĩ dành cho ông ta thậm chí còn vượt qua cả Hoàng đế. Chẳng qua tất thảy mọi thứ đều được ông ta che đậy quá đỗi tinh vi.
Loại th/uốc mà Định Quốc Hầu sai người lén lút đưa vào, nếu cứ chia thành nhiều lần bỏ từng chút một vào trà nước của Thái tử, ngày qua tháng lại, cơ thể Thái tử ắt sẽ suy kiệt, dẫu cho thái y có đến chẩn mạch thì cũng chẳng tra ra được ng/uồn cơn.
Toàn bộ số th/uốc ấy ta đều nhận lấy, nhưng chưa bao giờ dùng đến.
Định Quốc Hầu cũng chẳng hề đặt trọn niềm tin nơi ta, thỉnh thoảng ông ta lại đến bái kiến Thái tử để quan sát bệ/nh tình của chàng. Cứ mỗi bận ông ta đòi gặp Thái tử, ta liền vắt kiệt sức lực, khiến Thái tử vất vả cả đêm, qua ngày hôm sau lúc gặp ông ta thì mệt mỏi rã rời, ông ta liền tin tưởng ta thêm một phần.