1

Lúc tôi nghe thấy trong kí túc xá vang lên những tiếng động nhỏ sột soạt, bèn ngái ngủ vén rèm giường ra nhìn xuống.

Bạn cùng phòng Chu Cần đang cúi người đi giày.

Anh là sinh viên thể dục, bình thường phải dậy sớm đi huấn luyện.

Rất khổ.

Tôi nhìn lướt qua chiếc áo phông vì tư thế đứng mà dán ch/ặt lên người anh.

Đường cong cơ bắp được quần áo làm nổi bật thêm, cơ bụng rắn chắc, bờ vai rộng.

Tôi chớp chớp mắt, sau đó nghiêng đầu ho một tiếng.

Chu Cần lập tức nghiêng đầu nhìn về phía tôi.

Chỉ thấy anh ngượng ngùng mím mím môi, đ/è giọng xuống thật nhỏ.

Người to cao, lại như chú cún lớn làm sai việc gì.

“Xin... Xin lỗi, làm cậu tỉnh rồi.”

“Không sao, dù sao tôi cũng đang định dậy đi học ca 8 giờ.”

Tôi dụi dụi mắt, không để ý lắm nở nụ cười

Động tác này làm cổ áo vốn đã khá rộng của tôi mở ra to hơn, lộ ra xươ/ng quai xanh rõ ràng.

Một ánh mắt lập tức dính lên, nóng bỏng, nhưng lại rất cẩn thận.

Như không phát hiện ra, tôi chuẩn bị nắm vào cầu thang giường để đi xuống.

Ánh mắt ấy lại tối sầm lại, dời sang nhìn lưng của tôi.

Đột nhiên tôi trượt chân, rơi thẳng xuống dưới giường.

Tiếng kêu vừa ra khỏi miệng, tôi đã được người ta đón lấy.

Cả người dựa vào lồng ng/ực rộng rãi ấm áp, trên thắt lưng là bàn tay nóng bỏng.

Tôi thở hổ/n h/ển như vừa sống sót sau t/ai n/ạn, cười tủm tỉm ngẩng đầu nhìn vẻ mặt lo lắng của Chu Cần, nhỏ giọng cảm ơn:

“Cảm ơn cậu, nếu không chắc tôi sẽ ngã đ/au lắm.”

Chàng trai thở phào nhẹ nhõm.

“Không... Không có gì, cậu không sao là được rồi.”

Anh là người trung thực, gương mặt đẹp trai ấy lại đỏ ửng lên một cách khó hiểu.

Tôi không bảo anh thả tôi ra, mà ngẩng đầu rồi tới gần anh hơn.

Gần đến mức có thể nhìn thấy một ít râu vừa mọc dưới cằm anh.

“Chu Cần, cậu sao thế, là tôi ngã làm cậu đ/au rồi sao?”

“Sao mặt lại đỏ thế này?”

Chu Cần như bừng tỉnh, bỗng nhiên lùi hai bước, kéo giãn khoảng cách với tôi.

“Không có không có!”

“Tôi... Tôi đi huấn luyện đây.”

Nói xong, vội chuồn đi như một làn khói.

Khóe miệng tôi cong cong, ý cười nhẹ nhàng, tâm trạng rất tốt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cẩm nang sinh tồn sai lầm của nam phụ làm màu

Chương 19
Năm thứ ba bị thụ chính “công lược” chiếm lấy cơ thể, cuối cùng hắn cũng hoàn thành cái gọi là nhiệm vụ, trả lại thân thể cho tôi. Tôi chậm rãi mở mắt, bị hai cha con chen chúc ở đầu giường làm giật mình, theo phản xạ— suýt nữa vung tay tát một cái. Ngay lúc đó, trước mắt bỗng lóe lên “bình luận bay”: 【Thụ chính đi rồi à? Vậy giờ trong cơ thể này là nam phụ làm màu kiêu căng ngang ngược kia?】 【Cười chết mất, đúng là nó rồi. Nhưng nam chính với thằng nhóc kia được thụ chính dịu dàng chăm sóc suốt ba năm, còn chịu nổi con này nữa không?】 【Chắc chắn là không. Nếu nam phụ còn dám hung hăng bắt nạt như trước, thì chỉ có nước chờ chết. Nam chính bây giờ đâu còn là bánh bao mềm để nó bắt nạt nữa.】 Tôi cứng đờ, vội dừng động tác. Ép bàn tay suýt vung ra lại, cố nặn ra một nụ cười dịu dàng: “Hai… hai người đang làm gì ở đây vậy?” Chương Hoa không nói gì, chỉ ngây người nhìn bàn tay tôi giấu sau lưng. Sau đó, trong đáy mắt vốn tĩnh lặng như chết kia, từng chút một bùng lên niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
208
lật bàn Chương 6