Nhà họ Quý không chuẩn bị phòng riêng cho tôi, đồng nghĩa với việc tôi phải ở chung phòng với Quý Minh Tước, đây cũng là ý của cha anh - Quý Kiêu.
Ban đêm, trong phòng, tôi và Quý Minh Tước đưa mắt nhìn nhau.
Người đàn ông mang vẻ đẹp trai cao quý hơi nhíu mày, dường như có chút không vui.
Tôi chủ động lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng: "Chồng ơi, đêm khuya rồi, chúng mình đi nghỉ thôi nhỉ?"
"Cậu ngủ trên ghế sofa."
Giọng điệu của Quý Minh Tước lạnh ngắt, mang theo sự xa cách rành rành.
Tôi ôm ng/ực với vẻ mặt không thể tin nổi: "Chồng à, sao anh nỡ để người chồng nhỏ nhắn kiều diễm, đẹp trai rạng ngời, yếu ớt mỏng manh, lại vừa mới bị b/ắt n/ạt như em phải ra ghế sofa ngủ chứ?"
Hai hàng lông mày của Quý Minh Tước gi/ật gi/ật.
Im lặng một chốc, thế mà anh lại thỏa hiệp.
"An phận một chút, nếu tôi phát hiện cậu có bất kỳ thói quen ngủ x/ấu nào, thì đây sẽ là lần cuối cùng."
Nói xong anh lập tức đi vào phòng tắm.
Tôi thỏa mãn nằm ườn ra giường, sung sướng thở hắt ra một hơi.
Đợi anh tắm xong bước ra, tôi cũng đi vào phòng tắm xối nước một trận.
Lúc đi ra thì phát hiện trên giường có hai cái chăn, rõ ràng chung giường khác chăn là sự nhượng bộ cuối cùng của anh.
Hai người đang nằm nghỉ, tôi hỏi anh:
"Chồng ơi, ấn tượng đầu tiên của anh về em là gì? Thấy con người em thế nào?"
Chương 4:
"..."
Quý Minh Tước khựng lại vài giây: "Tự nhiên như đã quen từ lâu."
"? Cái gì cơ."
Tôi biện bạch: "Chẳng lẽ anh không thấy em là một người rất chân thật, rất thành thật sao?"
Ví dụ như cái chuyện đi dụ dỗ cháu trai của chồng là tuyệt đối làm không nổi đâu.
Quý Minh Tước: "Không."
"Vậy bây giờ em nói cho anh biết là anh biết rồi đấy."
Quý Minh Tước không đáp lại, trong bóng tối, tôi nghiêng đầu nhìn anh, trố mắt ra nhìn cũng không phân biệt được là anh đã ngủ hay chưa.
Một lúc sau, tôi lại hỏi: "Chồng à, những lúc em bị b/ắt n/ạt trong nhà anh, em có thể phản công lại đúng không?"
"Tùy cậu."
"Vậy anh sẽ giúp em chứ?"
"Còn xem tình hình."
Hừ, người đàn ông vô tình lạnh lùng.
Tôi bĩu môi, còn muốn nói thêm gì đó, thì đã nghe thấy giọng điệu nhịn hết nổi của anh: "Phó Linh, c/âm miệng, đi ngủ."
"Ồ."