Đong đầy nỗi nhớ nhung, khoảnh khắc nhìn thấy cha mẹ, tôi lập tức lao đến ôm ch/ặt lấy họ.
Tay nghề nấu nướng của cha mẹ vẫn tuyệt vời như xưa. Bữa nào tôi cũng đ.á.n.h chén sạch sành sanh hai bát cơm, rồi vừa ợ hơi vừa ra gốc cây ngồi đu võng.
Thế nhưng dạ dày của tôi dường như không hề hài lòng với việc bị "nuông chiều" như thế. Sau một bữa no nê, tôi đột nhiên thấy buồn nôn, ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tiếp sau đó là những ngày dài tồi tệ. Cứ mỗi lần nhìn thấy thức ăn, trong bụng tôi lại cuộn lên từng hồi, không tài nào nuốt nổi thứ gì nữa.
Cha mẹ đầy vẻ lo lắng, vừa vỗ lưng vừa hỏi han tình hình sức khỏe của tôi. Mẹ vì quá sốt ruột mà rơi nước mắt, gọi với sang nhà bác Vương hàng xóm nhờ chở tôi đi bệ/nh viện. Cha đứng trong góc cuống cuồ/ng đi quanh quẩn, tay r/un r/ẩy gõ liên tục lên màn hình điện thoại với gương mặt căng thẳng tột độ.
Tôi xót xa muốn mở miệng bảo họ đừng lo, nhưng lời chưa kịp thốt ra, tôi đã ngất lịm đi.
Trong lúc ý thức mơ màng, tôi cảm nhận được mình bị ai đó bế lên xe, đưa vào phòng cấp c/ứu. Sau một loạt các cuộc kiểm tra, vị bác sĩ với gương mặt nghiêm nghị bước ra khỏi phòng phẫu thuật, "Ai là người nhà bệ/nh nhân?"
"Bạn đời của bệ/nh nhân đã đến chưa?!"
"Trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i mà không có tin tức tố của bạn đời an ủi, cộng thêm việc trước đây từng bị sảy th/ai... tình trạng của đứa trẻ không mấy lạc quan đâu."
12.
Đau quá... Đầu tôi đ/au như búa bổ… Hàng loạt những ký ức xa lạ tranh nhau chui tọt vào đại n/ão tôi.
"Chào anh. Tôi tên là Chương Du, là Phó Đổng phái tôi đến chăm sóc anh, có yêu cầu gì anh cứ dặn dò nhé!"
"Cút... tránh xa tôi ra!"
...
"Phó tiên sinh, anh đói rồi phải không? Nếm thử món cơm chiên trứng tôi làm nhé! Vị thế nào ạ?"
"Cho nhiều muối thế này! Mặn c.h.ế.t đi được, chẳng ai thèm thích đâu, sau này cấm làm cho người khác ăn, nghe chưa!"
"Này, khóc cái gì?!"
"... Thôi thì cũng tạm được, múc cho tôi bát nữa!"
...
"Phó... Phó tiên sinh, tại... tại sao anh lại lén hôn tôi...?"
"Tại... tại sao lại c.ắ.n vào tuyến thể của tôi? Ngứa quá..."
"Đừng động đậy! Cấm không được quyến rũ tôi nữa!"
...
"Bảo bối... em thơm quá... có phải hương hoa nhài không? Cho anh thêm chút tin tức tố nữa đi..."
"Phó tiên sinh, thầy giáo nói, không được tùy tiện c.ắ.n vào tuyến thể của người khác đâu! Càng không được tùy tiện đ.á.n.h dấu người ta nữa!!!"
...
"Yến Trạch...? Người anh nóng quá... là bị sốt sao?"
"Ưm... là kỳ mẫn cảm?!"
"Bảo bối... tại sao hôm nay em lại rót trà cho cái gã Alpha x/ấu xí kia? Anh ta không cao bằng anh, cũng chẳng đẹp trai bằng anh!"
"Anh ta... anh ta là khách mà!"
"Vậy anh là gì của em?!"
"Anh là... anh là..."
"Anh là chồng của em! Tiểu Du... chúng mình ở bên nhau nhé... chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau..."
13.
Khung cảnh đột ngột chuyển dời.
Phó Yến Trạch đang quỳ dưới sàn nhà tại Từ đường nhà họ Phó. Tiếng roj quất xuống người anh từng nhát, từng nhát một, âm thanh khô khốc vang vọng trong không trung.
"Con có thân phận gì?! Cậu ta có thân phận gì? Giới truyền thông đã bới tung cái gốc gác của cậu ta lên rồi! Mẹ thì bất chính, cha thì n/ợ nần rồi bị đ.á.n.h c.h.ế.t, một Omega ngay cả cấp A cũng không tới, vậy mà con dám hô hào khoe khoang tình cảm trên mạng xã hội sao? Con định để người ngoài nhìn vào nhà họ Phó chúng ta thế nào hả!"
"Cho dù đứa bé có sinh ra, nó cũng chỉ là một thứ hạ đẳng!"
"Ta đã sai người xử lý xong rồi."
"Con cứ ở đó mà tự kiểm điểm đi, rồi chuẩn bị tinh thần gặp mặt thiếu gia nhà họ Lâm."
Phó Yến Trạch không tin nổi ngẩng đầu lên, giọng anh r/un r/ẩy: "Cha nói cái gì?"
Giọng của Phó Đổng vẫn lạnh lùng như cũ: "Đứa bé... c.h.ế.t rồi. Nếu con còn ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, tính mạng của Chương Du... ta cũng không đảm bảo đâu."
Ánh mắt Phó Yến Trạch bỗng chốc trống rỗng, anh lảo đảo đứng dậy, lao ra khỏi nhà họ Phó. Anh vội vã thắt dây an toàn, nhấn ga hết cỡ.
Con mất rồi, Tiểu Du sẽ đi đâu?
Người ta khi chịu uất ức cùng cực thường sẽ nghĩ đến nhà của mình. Phó Yến Trạch bật định vị, phóng như đi/ên về phía khu ổ chuột. Cuối cùng, anh cũng nhìn thấy tôi đang thất thần đi dạo bên lề đường.
...
Tôi xoa xoa cái bụng đã xẹp xuống của mình, nước mắt lưng tròng, miệng lầm bầm: "Con của mình và Phó Yến Trạch..."
Đôi chân tôi vẫn vô thức bước tiếp, nhưng trong đầu lại nghĩ rất nhiều thứ. Nghĩ xem quần áo trẻ sơ sinh m/ua ở nhà phải xử lý thế nào, nghĩ tại sao mình lại không bảo vệ được con, nghĩ xem nếu Phó Yến Trạch biết tin này thì có buồn không, nghĩ xem sau này liệu có còn được ở bên anh nữa không.
Tinh thần tôi ngày một hoảng lo/ạn. Tôi căn bản không nghe thấy tiếng còi xe chói tai ấy, cũng không nhìn thấy chiếc xe đang lao trực diện về phía mình.
"Chương Du!!!"
Một tiếng "rầm" vang lên, tôi ngã gục trong vũng m/áu.
14.
"Sau khi cấp c/ứu, bệ/nh nhân đã qua cơn nguy kịch. Chỉ có điều mảnh kính vỡ đã đ.â.m vào nhãn cầu, sau này cần phải tiến hành phẫu thuật mắt."
...
"Bác sĩ! Tại sao người yêu của tôi lại không nhận ra tôi nữa? Có phải em ấy mất trí nhớ rồi không?"
Bác sĩ lắc đầu: "Vùng hồi hải mã không bị chèn ép, hiện tại không có triệu chứng đó, có khả năng đây là di chứng do sang chấn để lại."