Hai Đường Tơ Duyên

1.1

08/01/2025 10:43

Sau khi ta ch*t

Nhân duyên của phu quân ta có hai đường.

Tại yến tiệc bàn đào, chúng thần nhìn dây lương duyện của hắn nối liền với ta, vừa mỏng manh mà yếu ớt. Cái không liên quan đến ta, vừa đỏ vừa dài.

Ái chà!

Chuyện x/ấu trong nhà bị lộ ra ngoài!

Trên đường về nhà, ta cố gắng giả vờ không thèm để ý hỏi: "Nói đi, ngươi và nàng ta quen nhau như thế nào?"

Hắn không thể tin: "Nàng không tin ta?”

Cái quái gì thế này (lời m/ắng thầm trong đầu).

Mọi chuyện đã bị người ta vạch trần rồi mà vẫn còn giả vờ sao?!

1.

Hết thảy t/ai h/ọa, phải bắt đầu từ một bữa tiệc bàn đào trên chín tầng mây.

Yến tiệc linh đình, nguyệt lão s/ay rư/ợu, nhất quyết phải phân định nhân duyên cho các tiên lữ đang ngồi thành đôi.

“Đầu tiên là phê chuẩn đôi tiên đồng ngọc nữ Sơn Bá và Anh Đài này, nói hai người bọn họ đ/au khổ trải qua nhiều lần, cuối cùng thành thân đôi, nàng trốn hắn đuổi theo, hai người bọn họ chắp cánh chính là bay.”

“Lại nói đến Lý Thiên Vương cùng phu nhân Ân thị, nói tình cảm hai người bọn họ ổn định, là điển hình cho chúng tiên nhân Thiên Đình sinh th/ai ba.”

……

Đến lượt ta và Thanh Diệu.

Nguyệt lão hỏi: "Hả?”

Mọi người đồng loạt nhìn qua.

Ta trước.

Đường nhân duyên của ta không thành vấn đề, vững vàng nắm tay Thanh Diệu, quyết chí thề không thay đổi với hắn.

Có vấn đề là Thanh Diệu.

Hắn có hai đường nhân duyên.

- sợi nhân duyên liên kết với ta, vừa yếu vừa mong manh lại còn ngắn, mỏng đến sắp không nhìn thấy.

- sợi còn lại không liên quan đến ta, vừa đỏ vừa chắc còn dài, vô hạn kéo dài đến phương xa, tương lai không biết sẽ buộc ở trên cổ tay giai nhân nào.

Mà đó, mới chính là tình yêu đích thực cả đời của phu quân ta, Thanh Diệu.

Buồn cười hay không buồn cười.

Nửa năm trước ta mới vì Thanh Diệu mà mất đi một nửa tu vi, v/ết th/ương đến bây giờ vẫn chưa khép lại.

Sáng nay lúc thức dậy Thanh Diệu chữa thương cho ta còn tràn đầy đ/au lòng, ta hỏi hắn có yêu ta hay không, hắn nói yêu.

Mọi người ở đây hai mặt nhìn nhau.

Ta nhìn về phía bên người, Thanh Diệu cũng đang nhìn ta, con ngươi trầm tĩnh, hai hàng lông mày sâu liễm.

Ta quay đầu không nhìn hắn nữa, hờ hững uống rư/ợu trong ly.

Dù sao cũng là tiệc của Vương Mẫu, không tiện phát tiết.

Lý Thiên Vương đi ra cười ha hả, "Nguyệt lão, có phải ngươi uống say run tay, tính sai rồi không?”

Nguyệt lão nhảy dựng lên nói: "Ngươi có thể nghi ngờ tửu lượng của ta, nhưng ngươi không thể nghi ngờ năng lực của ta, tra xet nhân duyên, ta rất chuyên nghiệp.”

Hắn giãy khỏi sự ngăn cản của Lý Thiên Vương, lảo đảo đi tới bàn ta và Thanh Diệu, chỉ vào Thanh Diệu, đồng tình nói với ta:

“Phong Hòa thành chủ, ngươi nhớ kỹ, nam nhân càng dễ nhìn càng biết gạt người, phu quân ngươi cao giọng lạnh nhạt như vậy không nhiều lắm, tỷ lệ ngoại tình lớn gấp mười lần, lúc lén nhìn ngươi ánh mắt lưu luyến lại tăng gấp mười lần, nam nhân như vậy, nhìn như nồng tình, kì thực bạc tình nhất, chớ bị ánh mắt hắn che mắt.”

Nhị Lang Thần đôi mắt mơ hồ đào hoa ở bàn bên cạnh ta chen vào: "Cám ơn, quá khen rồi.”

Nguyệt Lão: "Ta nói là nam nhân đẹp trai.”

Nhị Lang Thần chịu không nổi ủy khuất này, đến đối diện tìm Lôi Chấn Tử ghép bàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
4 Ba Kiếp Nạn Chương 13
9 Duyên Hết Chương 10
12 Tro Tàn Chương 29

Mới cập nhật

Xem thêm