Quyền Cờ Thiên Hạ

Chương 3

23/06/2024 10:20

03

Sau khi vào triều làm quan, dã tâm của ta vẫn chưa được thỏa mãn.

Một bên là thiên tử, một bên là triều thần, phải đứng đúng phe mới có thể không ngừng thăng tiến, giữ cho gia tộc mãi mãi hưng thịnh.

Tuy nhiên, thay vì chọn thái tử nổi bật hoặc lục hoàng tử cao quý, ta lại chọn tam hoàng tử ít được để ý tới.

Là kiểu “bếp lò lạnh” điển hình.

Hà gia và Tề gia đều không can dự vào cuộc tranh đoạt này, nhưng theo ta biết, Quả Doanh, đệ đệ của nữ tử Quả gia kia đã tiếp xúc với người của thái tử vài lần.

“Phụ thân, hôm nay ta đến gặp người là vì nghĩ đến huyết mạch Hà gia, muốn bảo vệ nữ tử Quả gia kia một lần.”

“Hoặc là, họ đứng về phía ta; hoặc là, ta chỉ có thể làm việc Tống Kiến Tân nên làm, tra ra hành vi sai phạm của bá quan, đồng thời loại bỏ phe đối lập.”

Rời khỏi Hà phủ, ta vội vàng tới chỗ tam hoàng tử.

Sáng nay chưa lên triều, hắn đã sai người truyền tin, bảo ta tối đến.

Nếu hôm nay không đến, ngày mai y chắc chắn sẽ tìm ta làm ầm lên.

Quả nhiên, Tạ Trường Yến đang ngồi bên một bàn đầy thức ăn, ánh mắt như oán phụ u uất nhìn ta:

“Tống đại nhân bận rộn trăm công nghìn việc, nay cuối cùng cũng nhớ đến ta rồi?”

Ta cung kính hành lễ, nhìn bàn thức ăn giả vờ ngạc nhiên: “Chà! Tất cả đều là ngài làm cho ta sao?”

Tạ oán phụ hừ lạnh một tiếng: “Cho chó ăn.”

Nói xong, thực sự bưng một đĩa đồ ăn đổ cho con chó đang vẫy đuôi dưới đất.

Con chó đúng như tên gọi, mềm yếu mà háu ăn, thường ngày tranh ăn chẳng lại ai, nay có bữa tiệc lớn liền vui mừng ăn lấy ăn để.

Tiêu rồi, “đại tiểu thư” lại gi/ận rồi.

Ta đành phải hạ mình, uất ức ôm lấy bụng:

“Nhưng ta đói lắm, bận đến gặp ngài mà chưa kịp ăn cơm.”

Nói câu đó xong biểu cảm của Tạ Trường Yến cuối cùng cũng dịu đi, kéo ta vào tận bếp.

Khói lửa bốc lên, bát đĩa vẫn còn nóng hổi trên bếp.

“Thử đi, ta vừa cải tiến công thức, hương vị cũng được lắm.”

Dù có vẻ kiêu ngạo nhưng hắn vẫn cẩn thận bưng ra, bị nóng tay kêu lên một tiếng “á”.

Ta nắm lấy tay hắn thổi, rồi bỏ một miếng lớn vào miệng.

Thật sự là quá đói rồi.

Sau đó ta cũng bị nóng kêu “á” một tiếng.

Tạ Trường Yến liếc nhìn ta: “Đồ ngốc.”

Tam hoàng tử Tạ Trường Yến là con trai của tiên hậu, ba sở thích lớn trong đời là nấu ăn, vẽ tranh và tìm ta.

Không có cái nào liên quan đến mưu lược triều đình.

Do đó dù là đích tử chính thống, nhưng phần lớn mọi người đều cho rằng hắn “tính tình ương ngạnh”, “không đáng trọng dụng”.

Huống hồ mẫu hậu hắn mất sớm, ban đầu hoàng thượng còn có chút quan tâm, nhưng hậu cung càng ngày càng lắm người con cái cũng tăng theo, hắn sớm trở thành đứa con bị bỏ rơi.

Sự yêu thích đối với ẩm thực của hắn cũng bắt ng/uồn từ khoảng thời gian thiếu thốn đó.

Ta gặp hắn lúc hắn khốn khó nhất.

Khi đó mẫu thân ta chưa qu/a đ/ời, ta là viên ngọc quý trong nhà, quý nữ của hai đại gia tộc, đừng nói là mấy tên nô tài ứ/c hi*p hắn, ngay cả công chúa ta cũng không sợ.

Sau đó mỗi lần vào cung ta đều lén đến thăm hắn, mang cho hắn rất nhiều đồ còn xử lý những kẻ b/ắt n/ạt hắn.

Trước khi cải trang, ta còn bày cho hắn vài chiêu trò giả thần giả q/uỷ, giúp hắn thành công ra khỏi cung rồi lập phủ riêng.

Tạ Trường Yến tính tình kiêu ngạo, thiếu quyết đoán, không hứng thú với tranh quyền đoạt lợi.

Đúng là xét về mọi mặt, hắn không phải là lựa chọn tốt để làm thái tử.

Nhưng ta lại thấy đó là điểm thích hợp, một hoàng đế tin tưởng ta, ỷ lại vào ta, bản thân lại thiếu quyết đoán, chính là người ta cần để thao túng triều chính.

Ăn gần xong ta bắt đầu nói đến chính sự:

“Vài ngày nữa là thọ yến của hoàng thượng, khi vào cung có một việc cần điện hạ làm.”

Tạ Trường Yến chống cằm chăm chú nhìn ta ăn, nghe vậy chỉ “ừm” một tiếng.

“Lục hoàng tử xuất thân cao quý, mẫu phi đắc sủng lại là quý nữ thế gia quyền quý, trước triều sau cung đều có lợi; trưởng hoàng tử có thân phận trưởng tử, dưỡng mẫu lại là Đức phi lâu năm nhất hậu cung, hiện nay hậu vị đang trống, bà ấy tựa như phó hậu.”

“Trước triều đã có ta chống đỡ, nhưng trong hậu cung ngài không thể không có ai.”

“Hiền phi tuy không được sủng ái lắm nhưng lại được phụ hoàng ngài xem trọng, vừa thông minh lại hiểu rõ đạo lý quân tử phòng thân, không có con thừa tự, đúng thật là một người thích hợp.”

"Hiện nay ta nắm quyền giám sát, Tề gia có binh quyền, Hà gia nắm tiền tài, nhưng còn thiếu thế lực trong chính lệnh. Đệ đệ của Hiền phi đang đang nhậm chức Trung thư tỉnh, có thể bù đắp chỗ này. Thời gian qua, nữ tử tông thất Tề gia đã nhiều lần tiếp xúc với Hiền phi, gần như đã xong hết rồi, đến lúc đó ngài chỉ cần gặp một lần là đủ."

Ta lải nhải cả nửa ngày trời, Tạ Trường Yến lại “ừm” một tiếng.

Ta buông đũa, tiến đến gần nhìn hắn:

“Ta biết ngài không thích những chuyện tranh quyền đoạt lợi này, ta làm như vậy, có phải ngài cảm thấy rất không vui không?”

Tạ Trường Yến rút tay về, lắc đầu:

“Không có.”

“Nói dối.” Ta nhẹ nhàng trách hắn một tiếng, đưa tay muốn an ủi hắn, nhưng hắn lại nắm ch/ặt tay ta:

“Ta không lừa nàng.”

“Ta thực sự không yêu quyền lực, nhưng ta yêu nàng.”

“Chỉ cần là thứ nàng muốn, ta đều sẽ giúp nàng có được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
0
2 Pudding khoai môn Chương 15
3 Vợ Người Máy Chương 15
4 5 NĂM GIẢ VỜ Chương 21
7 Cành lá sum suê Chương 19
9 Long Nữ Chương 6
12 Nữ Đào Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối cùng chúng ta đều thua cuộc trước thời gian

Chương 10
Sau khi xảy thai làm mất con gái, tôi bắt đầu cố ý giữ khoảng cách với người chồng Thiếu tướng của mình. Cuộc diễn tập quân sự của anh ấy kết thúc vào ngày bảy, tôi liền sắp xếp ca trực của mình vào ngày tám. Anh ấy tham dự buổi tiệc tối của quân khu, tôi lại lấy lý do bận phẫu thuật để từ chối đi cùng. Anh ấy hiếm hoi được nghỉ phép ở nhà, tôi lập tức xin đi công tác, liên tục một tuần không về. Thậm chí khi tôi bị vu khống và bị giam giữ, cần người nhà bảo lãnh mới được ra, Tôi cũng chỉ nói không có người thân, và bình tĩnh chịu giam ba ngày. Cuối cùng, sự lạnh nhạt của tôi đã châm ngòi cho cơn thịnh nộ của anh ấy. Anh ấy túm lấy cổ tay tôi, mắt đỏ hoe, giọng nói kìm nén: "Lâm Nghiên, em gặp chuyện tại sao không báo cho anh?" "Trong lòng em rốt cuộc có coi anh là chồng không?" Tôi nhìn anh ấy, chỉ mỉm cười. Nhưng Phó Vân Thâm, rõ ràng là anh chưa từng coi em là vợ ngay từ đầu mà.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Lắng Nghe Chương 8