Alpha đệ nhất ăn bám

Chương 5

21/04/2026 16:53

Sáng hôm sau, tôi mang bữa sáng vào phòng cho hắn. Kỷ Hành vừa ăn vừa nhìn máy tính quang, vẫn bận rộn như thường. Tôi mở cửa sổ, ánh sáng tràn vào căn phòng vốn tối om.

Hắn ngẩng lên liếc tôi một cái, rồi lại cúi xuống.

Tôi dựa vào bệ cửa sổ, lặng lẽ quan sát. Bề ngoài hắn có vẻ bình thường, nhưng đôi tay khẽ run đã tố cáo tất cả... hắn đang cố chịu đựng.

Nhớ lại những lời đêm qua, tôi cười lạnh trong lòng. Hắn lợi dụng tôi, vậy thì tôi cũng phải “đòi” lại chút gì đó mới được.

Tôi bước tới, ngồi xuống bên giường. Kỷ Hành ngẩng lên:

“Cậu làm gì vậy?”

“Để tôi tìm cho ngài một omega.”

Hắn tắt máy, tựa lưng vào đầu giường:

“Tôi nhớ mình đã nói rõ chuyện này rồi.”

Khóe môi tôi nhếch lên:

“Vậy thì tìm vài người cho ngài chọn.”

Sắc mặt Kỷ Hành lập tức trở nên nghiêm lại:

“Tôi không muốn cậu đem chuyện này ra đùa.”

Tôi siết ch/ặt răng. Tất nhiên tôi không đùa. Tôi chỉ đang tức, tức đến mức phải nói ra cho hả.

Tôi khó chịu, nên cũng không muốn hắn dễ chịu.

Tôi gi/ận thật.

Hóa ra hắn giữ tôi lại bên cạnh, không phải vì tôi… mà chỉ để làm thí nghiệm. Vậy mà hắn có thể hoàn toàn không động lòng?

Tôi cao lớn, ngoại hình không tệ, người theo đuổi xếp hàng dài khắp các hành tinh. Hắn dựa vào đâu mà dám không thích tôi?

Bao nhiêu ngày qua… tôi đúng là phát đi/ên rồi.

“…Xin lỗi.” Cuối cùng, tôi cũng hạ giọng. “Tôi không nên nói vậy.”

“Mấy hôm nay tâm trạng cậu sao tệ thế?”

Hừ, cuối cùng hắn cũng nhận ra tôi đang không ổn.

“Chắc do kỳ phát tình. Mấy hôm nay tôi tiêm th/uốc ức chế hơi quá liều.” Tôi cúi đầu, giọng ủ rũ.

Kỷ Hành nhíu mày:

“Sao lại dùng quá liều? Không học bài à? Dùng nhiều quá, sau này sẽ miễn dịch như tôi, đến lúc đó có tiêm cũng vô dụng.”

Tôi đáp qua loa:

“Ừ.”

“Giờ cậu thấy thế nào? Có cần gọi bác sĩ không?”

Tôi dịch lại gần, cọ nhẹ vào người hắn:

“Không cần bác sĩ… nhưng tôi muốn ngửi tin tức tố của ngài.”

Kỷ Hành nheo mắt:

“Câu này nghe giống quấy rối đấy.”

Tôi lắc đầu, uể oải nói:

“Đều là alpha cả, sao lại nghĩ vậy được? Tôi chỉ thấy mùi của ngài dễ chịu thôi. Như ngài ngửi mùi của tôi cũng thấy thoải mái mà. Hồi nhỏ tôi nghèo, chẳng có tiền ăn xoài. Từ bé đến lớn, ước mơ của tôi là ngày nào cũng được ăn xoài.”

Kỷ Hành im lặng một lúc, rồi bất ngờ gi/ật phăng miếng dán ức chế. Tôi cố nén cười, lại nhích sát thêm.

“Thật ra… đôi khi chúng ta cũng khá hợp nhau. Ví dụ ngài thích tin tức tố của tôi, tôi cũng thích của ngài.”

Đột nhiên, hắn dán lại miếng dán ức chế, sắc mặt lạnh tanh:

“Biến đi.”

À, lại nổi gi/ận rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm