5.

Cảm giác phải ở cùng với x/á/c c.h.ế.t thật sự không hề dễ chịu chút nào, không khí tràn ngập mùi m.á.u tanh và mùi mục rữa, khiến người ta buồn nôn.

Đây là căn hộ một phòng, lại còn không thông gió, tôi chỉ có thể vội vàng chất đống hai t.h.i t.h.ể vào một góc khuất, rồi dùng cây lau nhà lau sạch vết m.á.u trên sàn.

Ngày thứ hai, tôi bị cái lạnh đ/á/nh thức.

Lạnh quá, hơi lạnh cứ thế chui thẳng vào tận xươ/ng cốt. Thứ ấm áp nhất trên người tôi chỉ có chiếc khăn quàng cổ mà dì cho, nhưng nó quá nhỏ, không thể che được toàn thân.

Giọng hệ thống âm dương quái khí lại vang lên: "Đại khuyến mãi nhiệt độ hàng năm, giảm 30℃ khi đạt mốc 25℃ nè!"

"Nếu không muốn c.h.ế.t cóng, mau đi tìm người hàng xóm 'nhân từ' của bạn mượn một cái áo bông đi!"

Lại phải đi mượn đồ.

Tôi muốn ra ngoài hành lang tìm xem có sơ suất nào không, nhưng lối đi đã bị bịt kín, không thể ra được.

Do dự một lúc, tôi định mặt dày tìm đến dì và Tống Tây, nhưng lại thấy một dòng chữ lơ lửng trước cửa phòng 403: [Thứ Ba không có nhà].

Tôi đành quay người gõ cửa phòng 402.

[Đến rồi, đến rồi, cảnh gay cấn đến rồi!]

[Đoán không có thưởng, lần này người mới có c.h.ế.t không?]

[Nếu là trước đây, tôi sẽ nói chắc chắn ch*t, nhưng bây giờ, tôi chọn im lặng.]

[Người mới này vận may tốt đến ngược trời, tôi nghi ngờ cô ấy là con gái cưng của trò chơi.]

[Chắc không đâu, q/uỷ Rìu là một trong những con q/uỷ có cảm xúc tương đối ổn định trong phó bản này, nếu không phải thằng đần Nghịch Lân kia vừa lên đã sợ tè ra quần, thì cũng không bị ch/ém.]

“Ai đấy?” Người đàn ông mở cửa thân hình vạm vỡ, một vết s/ẹo d.a.o kéo dài từ đuôi lông mày bên phải xuống tận xươ/ng hàm bên trái, trông hung dữ như thần á/c.

“Chú... Chú ơi, chào chú ạ!” Ánh mắt tôi lướt qua cây rìu lớn trong tay ông ấy, cố gắng nói trôi chảy: “Cháu là hàng xóm mới chuyển đến ạ. Trời lạnh quá, chú có dư áo bông hay chăn không ạ?”

Ông ấy không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn tôi. Ánh mắt này có áp lực quá mạnh, khiến cơ thể tôi vốn đã run vì lạnh lại càng run dữ dội hơn.

“Khăn quàng cổ là của người phụ nữ phòng 403 tặng à?”

“Dạ, là dì Tống tặng ạ.”

“Hừ, hiếm khi cô ta lại có lòng tốt!” Ông ấy nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt dần dần dịu lại, giọng nói cũng nhẹ hơn vài phần: “Nếu con gái tôi còn sống, chắc cũng xấp xỉ tuổi cháu. Vào đi, trong nhà ấm hơn!”

Bước vào nhà, chú ấy trước hết rót cho tôi một chén trà nóng, sau đó lấy từ trong phòng ra một chiếc áo bông dày ném cho tôi: “Mặc vào đi, con gái đừng để bị cảm lạnh!”

Tôi cúi gập người cảm ơn liên tục, nhưng vẫn thấy ngại: “Chú ơi, để cháu giúp chú dọn dẹp nhà cửa nhé?”

Không có tiền, b/án chút sức lao động cũng tốt. Hôm qua sang nhà dì Tống ăn ké tôi cũng đã giúp rửa bát rồi.

“Tùy cháu.”

6.

Nhà chú ấy rất bừa bộn, đủ loại tạp vật chất chồng lên nhau, trên đồ đạc và dưới sàn nhà đều bám một lớp bụi dày, ước chừng đã nhiều năm không được dọn dẹp. May mắn là tôi thường xuyên làm việc nhà, nên việc này không khó khăn gì với tôi.

“Chú ơi, ở đây có một bức ảnh bị rá/ch, chú còn cần không ạ?”

“Ảnh!” Ông ấy gần như bay tới chỗ tôi. Nhìn thấy bức ảnh, mắt ông ấy lập tức đỏ hoe.

Cây rìu không bao giờ rời tay bị ông ấy ném xuống đất, ông ấy nâng niu bức ảnh trong lòng bàn tay như báu vật, miệng lẩm bẩm: “Tố Trân à, thời gian lâu đến nỗi ta suýt quên mất cả hình dáng của em rồi!”

Đây là một bức ảnh cưới, theo phong cách chụp của hai mươi năm trước. Bức ảnh đã quá cũ kỹ, khuôn mặt người đã bị nhòe đi, nhưng vẫn có thể thấy đó là một cặp trai tài gái sắc.

"Đing, chúc mừng đã mở khóa nhiệm vụ ẩn: Ái Lục."

"Anh ta có vẻ rất yêu vợ mình, nhưng giờ lại sống cô đ/ộc. Mau vận dụng cái n/ão bé bỏng của bạn, tìm hiểu sự thật đằng sau đi!"

Kênh bình luận sôi sục: [Lại là nhiệm vụ ẩn!]

[Tôi vượt qua bảy phó bản rồi mà chưa gặp nhiệm vụ ẩn lần nào, đây là Hoàng Âu (người chơi may mắn nhất) nào thế?]

[Ai còn nhớ đây là phó bản sinh tồn nữa không?]

[Ái Lục, ái dữ sát lục (tình yêu và g.i.ế.c chóc), nghe có vẻ thú vị đấy!]

[Đoán mò là ông ta tự g.i.ế.c vợ mình, hết.]

Lần này, tôi cũng có chút tò mò, tiện miệng hỏi một câu: “Chú ơi, đây là ảnh cưới của chú ạ?”

Ngón tay thô ráp của ông ấy vuốt ve người phụ nữ trong ảnh, giọng đầy quyến luyến: “Phải, chỉ là cô ấy đã đi được hai mươi năm rồi.”

“Cháu xin lỗi!”

“Cháu xin lỗi gì chứ? Đều tại hai con s/úc si/nh kia! Nhưng tôi đã g.i.ế.c chúng rồi, chỉ tiếc là đến khi tôi ch*t, tôi cũng không tìm được đứa con gái bị b/ắt c/óc.”

Vẻ mặt ông ấy quá đ/au khổ, tôi muốn an ủi nhưng không biết phải mở lời thế nào.

Một lúc sau, tôi nói: “Có tình yêu của hai người che chở, chắc chắn giờ đây cô ấy đang sống rất hạnh phúc.”

“Hy vọng là thế.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Omega không được yêu thích

Chương 27
Hai giờ sáng. Tiếng "tít" nhẹ của khóa vân tay vang lên, xé toạc không gian tĩnh mịch đến rợn người trong căn biệt thự. Tôi vẫn chưa ngủ, nằm nghiêng trên giường, đăm đăm nhìn vào ánh đèn ngủ vàng vọt đặt nơi đầu tủ. Cánh cửa bị đẩy ra, một mùi hương hỗn tạp giữa rượu, thuốc lá và hoa dành dành xộc vào mũi, nồng nặc và rẻ tiền như loại tinh dầu kém chất lượng. Đó là mùi tin tức tố của một Omega nào đó, ngọt đến phát ngấy, khiến tôi buồn nôn. "Vẫn chưa chết à?" Nghiêm Thiệu tùy tiện ném chiếc áo khoác xuống sàn, cà vạt nới lỏng xộc xệch. Hắn chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, đi thẳng vào phòng tắm. Tôi ngồi dậy. Với tư cách là một "công cụ liên hôn hoàn hảo" được nhà họ Thẩm dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, lúc này tôi nên làm gì đây? Tôi thuần thục tung chăn, chân trần dẫm lên thảm, nhặt áo khoác của hắn lên treo gọn gàng. Sau đó xuống lầu pha một ly nước mật ong ấm, mang lên đặt ở đầu giường. Mọi động tác đều trôi chảy như nước chảy mây trôi, không một chút cảm xúc dư thừa. Trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy ào ào, xen lẫn tiếng nghêu ngao hát lạc tông của Nghiêm Thiệu. Tâm trạng hắn có vẻ khá tốt. Xem ra đêm nay "bé người tình" mùi hoa dành dành kia đã hầu hạ hắn rất thỏa mãn. Tôi nhìn mình trong gương. Làn da trắng sứ, cổ cao thanh tú. Một Omega cấp S, vật báu cực phẩm mà giới thượng lưu thành phố A đều phải công nhận. Vì gương mặt này, vì cái mác cấp S này, đôi vợ chồng mang danh cha mẹ nhà họ Thẩm đã đưa tôi về từ cô nhi viện, không tiếc tiền đổ vào đầu tư. Lễ nghi, nghệ thuật, thậm chí là cả "giường chiếu thuật", không thứ gì là không học. Kết quả thì sao? Bán cho nhà họ Nghiêm để đổi lấy khoản đầu tư ba trăm triệu, cùng một gã chồng phế vật coi tôi như máy đẻ.
2.92 K
2 Ôm trăng Chương 19
4 50 tệ gọi ba Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm