Sau khi bạn trai qu/a đ/ời, tôi vẫn giữ thói quen gửi tin nhắn cho anh ấy.
Hỏi thăm buổi sáng, chúc ngủ ngon buổi tối.
Và nói với anh rằng:
"Tống Sơ Hành, em nhớ anh lắm."
Vở kịch đ/ộc thoại dài đằng đẵng này đã kéo dài tròn một năm trời.
Cho đến một buổi sáng nọ, tôi đột nhiên nhận được hồi âm từ anh ấy.
1
Gặp lại người muốn gặp nhưng chẳng thể gặp được.
【Anh, anh, anh….】
【Anh bị mất acc rồi hả?】
Tôi dụi mắt, rồi lại nhéo mạnh vào cánh tay mình một cái.
Đau quá——
Hơi thở không kìm nén được mà r/un r/ẩy.
Là do sốt đến mức xuất hiện ảo giác sao?
Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng tin nhắn bất động trên màn hình, hít một hơi thật sâu rồi gửi đi: 【Anh là ai?】
Trong đầu tôi lóe lên vô số khả năng: kẻ tr/ộm, hacker, kẻ l/ừa đ/ảo...
Hay là hiện h/ồn về?
2
Tống Sơ Hành đã q//ua đ///ời vì một vụ /tai n//ạn từ một năm trước.
Thậm chí tôi còn chẳng kịp nhìn anh lần cuối.
Trên giường lạnh trong nhà x//á/c, thiếu niên ấy nhắm nghiền hai mắt, yên tĩnh giống hệt như lúc anh ngủ cạnh tôi trên chiếc giường chật hẹp trong căn phòng thuê cũ kỹ.
Tôi cúi người, hôn lên hàng lông mi của anh, vẫn mềm mại như mọi khi, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ thấy lại được đôi mắt giấu dưới hàng mi ấy nữa. Đôi mắt từng luôn đong đầy ý cười, vừa đẹp đẽ vừa ngông cuồ/ng, giờ đây chỉ còn lại vẻ xám xịt tàn lụi.
Cha mẹ Tống Sơ Hành nhận được tin báo liền nhanh chóng từ quê nhà trở về. Đám tang được tổ chức vô cùng long trọng, người đến v//iếng đông nghịt cả l//inh đường. Những khuôn mặt xa lạ khóc lóc thảm thiết, than thở cho một sinh mệnh trẻ tuổi vừa nằm xuống. Mẹ Tống gạt nước mắt, giọng khàn đặc nói lời từ biệt trong nghẹn ngào.
Còn tôi đứng cách một màn mưa, lặng lẽ nhìn Tống Sơ Hành trong bức ảnh trắng đen từ phía xa. Cơn mưa thu mang theo hơi lạnh bám vào da thịt, thấm sâu vào tận xươ/ng tủy. Toàn thân tôi cứng đờ, r/un r/ẩy không kiểm soát.
Là giả thôi phải không?
Là tôi đang nằm mơ thôi đúng không?
Lừa người thôi mà...
3
Mà lúc này đây, điện thoại vẫn không ngừng rung lên.
【Tôi là Tống Sơ Hành mà!】
【Sao cậu lại gửi cho tôi nhiều tin nhắn như thế này?】
【Cái gì mà nhớ tôi với yêu tôi, cái quái gì vậy chứ...】
【Sến ch*t đi được!】
【Đây là một kiểu l/ừa đ/ảo công nghệ mới đấy à?】
Không kìm nén được sự thôi thúc trong lòng, tôi nhấn nút gọi video.
【Đối phương từ chối】
【Tống Sơ Hành, nghe điện thoại đi!】
【Đối phương từ chối】
Anh nhắn lại: 【Không được đâu đại ca, tôi đang trong giờ học!】
【Anh có l/ừa đ/ảo thì cũng phải chọn đúng giờ hành chính chứ?】
Tôi hoàn toàn ngẩn ngơ: 【Giờ học gì cơ?】
【... Toán học chứ gì!】
【Bây giờ anh bao nhiêu tuổi rồi?】
【Dựa vào cái gì mà tôi phải nói cho anh biết chứ?】
Cái tên tiểu tử l/ừa đ/ảo này tính tình vẫn y hệt anh, miệng lưỡi bướng bỉnh đến ch*t cũng không chừa.
【Tống Sơ Hành, tôi là Nam Kha.】
【Tôi còn là sao Bắc Cực đây này! Nam Kha đang nằm ngủ gục ngay trước mặt tôi đây, anh là vị Nam Kha phương nào thế hả?】
Tôi sững sờ, ngón tay r/un r/ẩy gõ từng chữ:
【Bây giờ... cậu đang học cấp ba sao?】
Anh ngập ngừng vài giây rồi nhắn: 【Tôi chặn anh ngay lập tức đấy, đồ l/ừa đ/ảo!】