Tôi, kẻ luôn làm gì cũng bất chấp, mỗi lần ra ngoài với anh em… đều sẽ báo với cậu.
Khi tình cảm nồng đậm, tôi sẽ nói với cậu — tôi yêu cậu.
Hình như Lộ Nghiễn Trần rất thích nghe câu đó.
Bởi vì… tai cậu sẽ đỏ lên.
Thế nên sau này, tôi thường xuyên nói.
Tôi chưa bao giờ dẫn cậu đến những buổi tụ tập hỗn tạp kia.
Trước kia quen mang người đi rồi, giờ không mang nữa, khó tránh khỏi có người hỏi.
Ngay cả Lộ Nghiễn Trần cũng hỏi.
Hôm đó cậu nhìn tôi, rất yên tĩnh:
“Vì sao… người khác thì được?”
Lúc đó, tôi đang cai th/uốc.
Tôi ngậm một thanh kẹo nhai, rút ra, nhìn cậu cười:
“Cậu nói xem vì sao?”
Tôi nhét thanh kẹo vào miệng cậu.
“Ông đây vì cậu mà còn bỏ th/uốc rồi đấy, mấy chỗ tụ tập kia lo/ạn lắm, lại toàn người hút th/uốc, cậu đến rồi chịu sao nổi?”
Tôi ghé sát lại, hôn lên khóe môi cậu:
“Còn hỏi vì sao… Lộ Nghiễn Trần, cậu vô lương tâm thật đấy. Trong lòng tôi, rõ ràng chẳng ai sánh được với cậu…”
Câu sau còn chưa kịp nói ra— Tôi đã bị cậu đ/è xuống giường, hôn đến rất lâu.
Rất nhiều người nói tôi như biến thành người khác.
Không còn ăn chơi trác táng nữa, còn bắt đầu học hành.
Đúng là vậy… tôi muốn thi cùng một thành phố với Lộ Nghiễn Trần.
Cậu thì khỏi nói, chắc chắn vào được trường top đầu.
Còn tôi… nhìn mấy trường khác trong thành phố đó mà phát sầu.
Áp lực này… còn cao hơn huyết áp của bà tôi nữa.
Lộ Nghiễn Trần từng nói với tôi chuyện này, cậu đặt một cốc nước ấm bên cạnh tôi.
“Thật ra… cũng không cần nhất định phải đến cùng một thành phố với tôi.”
Tôi không uống nước, trực tiếp vòng tay ôm cổ cậu, hai chân quấn lấy eo cậu, cúi đầu hôn xuống.
“Lộ Nghiễn Trần, tôi muốn chiếm lấy cậu cả đời.”
Sau này, qua rất nhiều năm, tôi vẫn luôn nghĩ... Nếu không xảy ra chuyện đó… có lẽ tôi thật sự đã có thể chiếm lấy cậu cả đời.
10
Lộ Nghiễn Trần kiểm soát tôi rất ch/ặt, vậy nên khỏi cần nói— bản thân cậu lại càng không có ai khác bên cạnh.
Ngoài cậu nam sinh trông rất ngoan, thường xuyên đến hỏi bài cậu trước kia.
Ngoài tôi ra… bên cạnh cậu không còn ai nữa.
Tôi vẫn luôn nghĩ hai người họ cũng không còn liên lạc.
Cho đến ngày trước kỳ thi đại học.
Hôm đó vốn dĩ tôi và cậu đã hẹn — không gặp nhau, mỗi người ở nhà ôn tập.
Nhưng tôi… thật sự rất nhớ cậu.
Dạo này, cứ rảnh là tôi lại nghĩ đến chuyện chúng tôi sẽ cùng đến một thành phố.
Trước khi đi, tôi còn có thể hỏi bạn bè ở đó xem có gì ngon, có gì vui.
Đến lúc đó… tôi đều có thể dẫn Lộ Nghiễn Trần đi cùng.
Thế nên dù đã hẹn không gặp, tôi vẫn đến.
Bên cạnh nhà cậu có một con hẻm nhỏ.
Ban đêm, con hẻm tối om, không nhìn thấy gì.
Bình thường tôi đi qua đều bước nhanh hai bước.
Nhưng lần này thì… không.
Bởi vì tôi nghe thấy giọng của Lộ Nghiễn Trần.
Tôi đứng lại ở đầu hẻm, lần đầu tiên trong đời… đi nghe lén.
Người nói chuyện với cậu… là cậu nam sinh trông rất ngoan kia.
Họ nhắc đến tên tôi.
“Lộ Nghiễn Trần, tôi hỏi cậu lần nữa, cậu có thích Tần Phong không?”
Nghe câu hỏi đó, tôi thầm nghĩ — đây chẳng phải là hỏi thừa sao?
Cậu không thích tôi thì còn thích ai?
Khoảng thời gian trước cậu ta hay đến tìm cậu, tôi vẫn nhớ rõ.
Giờ thấy hai người họ đứng cùng nhau, tôi lại càng khó chịu.
Tôi đang định xông vào kéo Lộ Nghiễn Trần ra—Thì nghe cậu mở miệng:
“Không thích.”