Tôi còn chưa kịp phản hồi, thì hôm sau Tư Trì đã công khai chuyện tình của chúng tôi trước toàn Liên bang.

Cả Liên bang Tinh tế như n/ổ tung.

Đám alpha than trời trách đất:

“Tại sao một alpha ưu tú như ngài ấy lại yêu một kẻ là kẻ th/ù trời sinh của cả giới alpha chúng ta? Ngài ấy bị m/ù rồi sao?!”

Đám omega thì khóc như mất nhà:

“Trời ơi đất ơi, chồng alpha trong mộng của tôi lại đi ở bên chồng beta trong mộng của tôi à? Không thể nào! Nhất định là thế giới này đi/ên rồi!”

Người phát đi/ên thật lại là Ôn Lai.

Cậu ta nhắn tin dồn dập cho tôi và Tư Trì.

Tư Trì chặn cậu ta, nhưng tôi thì không thể — dù sao cũng từng là “khách hàng” mà.

[Hai người đi/ên à? Một alpha bị rối lo/ạn tin tức tố, phải dựa vào omega để ổn định, một beta thì không ngửi được tin tức tố— như thế mà sống nổi à? Vì muốn né cuộc hôn nhân với tôi mà cậu bày ra trò này sao? Được thôi, các người đừng trách tôi không khách sáo!]

Không khách sáo kiểu gì chứ?

Tôi còn chưa kịp nghĩ xong thì Tư Trì lại kéo tôi xuống giường, khiến tôi chẳng còn hơi đâu để suy nghĩ nữa.

“Sao lại mất tập trung? Hay là tôi chưa đủ khiến em thoả mãn?”

Không, nếu anh cố thêm chút nữa, chắc tôi ch*t mất.

Ba ngày sau, Tư Trì dẫn tôi đến dự yến tiệc của Nữ hoàng.

“Chỉ là gặp gỡ xã giao thôi, đừng căng thẳng.”

Tôi còn chưa kịp căng thẳng thì mấy vị đại thần đã tái mặt thay tôi.

Bởi trong số họ, tôi nhận ra không ít gương mặt quen thuộc — toàn “khách hàng” cũ cả.

Beta tuy không mạnh như alpha, không nhạy như omega, nhưng khi hành động lại không để lại dấu vết tin tức tố — quá lý tưởng cho nghề ám sát.

Thế nên khách tìm đến tôi ngày trước cũng không ít.

Thực ra, người cần lo lắng không phải tôi mà chính là bọn họ.

Chỉ cần tôi nổi hứng nộp chứng cứ phạm tội của họ lên Toà quân sự, thì cái ghế của họ cũng chẳng giữ nổi.

Từ lúc tôi và Tư Trì xuất hiện, hội nghị im phăng phắc.

Chỉ có Ôn Lai là vẫn đang than vãn bên tai Nữ hoàng:

“Thưa Nữ hoàng, người từng hứa sẽ chọn cho thần một vị phu quân ưu tú mà!”

Nữ hoàng bất đắc dĩ xoa trán, quay sang hỏi các đại thần:

“Các khanh thấy sao?”

Đám người đó đưa mắt nhìn nhau, tránh nhìn tôi như tránh ôn dịch:

“Khởi bẩm Nữ hoàng, thần thấy họ rất xứng đôi ạ. Rất rất xứng. Người mà Thượng tá Tư Trì tự chọn, sao đến lượt chúng thần xen vào được chứ!”

Nữ hoàng vỗ nhẹ tay Ôn Lai, dịu giọng nói:

“Nghe thấy chưa? Không phải ta không giúp, nhưng dù có là liên minh hôn nhân, ta cũng không bao giờ cưỡng ép binh sĩ của mình.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gõ Cửa Son

Chương 7
Những năm tháng ký gửi thân mình nơi nhà biểu huynh. Biểu huynh vốn là kẻ ôn hòa với người ngoài, lại chỉ riêng khắc nghiệt, buông lời mỉa mai ta không dứt. Chàng thường trước mặt kẻ khác mà nói ta tay chân vụng về, đức ngôn dung công đều chẳng vẹn toàn, không xứng làm bậc đại nương tử. Vì lời ấy mà ta vô cùng nhục nhã. Các tiểu thư nhà khác được mời dự yến tiệc, còn ta thì một phong thiếp cũng chẳng có. Đến khi cài trâm trưởng thành, lại càng chẳng có bà mối nào đoái hoài tới cửa. Biểu huynh vì thế thường đem ta ra làm trò cười, bảo rằng chẳng kẻ nào thèm rước, mai này chắc chắn sẽ thành lão cô nương. Tâm can ta tủi hổ, không biết bao đêm dài đẫm lệ ướt gối. Thế nhưng, ngay trước đêm biểu huynh định đính ước cùng tiểu thư nhà Thượng thư lệnh, chàng tìm đến ta, đưa cho ta một miếng ngọc bội tùy thân, bảo ta hãy đợi chàng, nói rằng chàng nguyện miễn cưỡng nạp ta làm thiếp, ban cho ta chút thể diện. Ta ngỡ chàng lại cố ý chế nhạo, muốn làm nhục ta thêm lần nữa. Thế là, chẳng thể nhẫn nhịn thêm được nữa, ta bước vào chốn cung tường, gõ cửa son, dùng ân trạch của song thân đã khuất để cầu xin ân điển, tự mình chọn lấy phu quân.
Cổ trang
Ngôn Tình
0