Tôi còn chưa kịp phản hồi, thì hôm sau Tư Trì đã công khai chuyện tình của chúng tôi trước toàn Liên bang.

Cả Liên bang Tinh tế như n/ổ tung.

Đám alpha than trời trách đất:

“Tại sao một alpha ưu tú như ngài ấy lại yêu một kẻ là kẻ th/ù trời sinh của cả giới alpha chúng ta? Ngài ấy bị m/ù rồi sao?!”

Đám omega thì khóc như mất nhà:

“Trời ơi đất ơi, chồng alpha trong mộng của tôi lại đi ở bên chồng beta trong mộng của tôi à? Không thể nào! Nhất định là thế giới này đi/ên rồi!”

Người phát đi/ên thật lại là Ôn Lai.

Cậu ta nhắn tin dồn dập cho tôi và Tư Trì.

Tư Trì chặn cậu ta, nhưng tôi thì không thể — dù sao cũng từng là “khách hàng” mà.

[Hai người đi/ên à? Một alpha bị rối lo/ạn tin tức tố, phải dựa vào omega để ổn định, một beta thì không ngửi được tin tức tố— như thế mà sống nổi à? Vì muốn né cuộc hôn nhân với tôi mà cậu bày ra trò này sao? Được thôi, các người đừng trách tôi không khách sáo!]

Không khách sáo kiểu gì chứ?

Tôi còn chưa kịp nghĩ xong thì Tư Trì lại kéo tôi xuống giường, khiến tôi chẳng còn hơi đâu để suy nghĩ nữa.

“Sao lại mất tập trung? Hay là tôi chưa đủ khiến em thoả mãn?”

Không, nếu anh cố thêm chút nữa, chắc tôi ch*t mất.

Ba ngày sau, Tư Trì dẫn tôi đến dự yến tiệc của Nữ hoàng.

“Chỉ là gặp gỡ xã giao thôi, đừng căng thẳng.”

Tôi còn chưa kịp căng thẳng thì mấy vị đại thần đã tái mặt thay tôi.

Bởi trong số họ, tôi nhận ra không ít gương mặt quen thuộc — toàn “khách hàng” cũ cả.

Beta tuy không mạnh như alpha, không nhạy như omega, nhưng khi hành động lại không để lại dấu vết tin tức tố — quá lý tưởng cho nghề ám sát.

Thế nên khách tìm đến tôi ngày trước cũng không ít.

Thực ra, người cần lo lắng không phải tôi mà chính là bọn họ.

Chỉ cần tôi nổi hứng nộp chứng cứ phạm tội của họ lên Toà quân sự, thì cái ghế của họ cũng chẳng giữ nổi.

Từ lúc tôi và Tư Trì xuất hiện, hội nghị im phăng phắc.

Chỉ có Ôn Lai là vẫn đang than vãn bên tai Nữ hoàng:

“Thưa Nữ hoàng, người từng hứa sẽ chọn cho thần một vị phu quân ưu tú mà!”

Nữ hoàng bất đắc dĩ xoa trán, quay sang hỏi các đại thần:

“Các khanh thấy sao?”

Đám người đó đưa mắt nhìn nhau, tránh nhìn tôi như tránh ôn dịch:

“Khởi bẩm Nữ hoàng, thần thấy họ rất xứng đôi ạ. Rất rất xứng. Người mà Thượng tá Tư Trì tự chọn, sao đến lượt chúng thần xen vào được chứ!”

Nữ hoàng vỗ nhẹ tay Ôn Lai, dịu giọng nói:

“Nghe thấy chưa? Không phải ta không giúp, nhưng dù có là liên minh hôn nhân, ta cũng không bao giờ cưỡng ép binh sĩ của mình.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
9 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ly biệt là trận tuyết dài đằng đẵng

Chương 23
Cho đến khi lật mở được cuốn nhật ký cập nhật trên tài khoản phụ của Thẩm Tĩnh Thu về cuộc hội ngộ sau bao ngày xa cách, An Nhiên mới biết người vợ kết hôn ba năm của mình hóa ra vẫn luôn yêu em trai anh. Ngày anh được chẩn đoán chỉ còn sống không quá một tháng, Thẩm Tĩnh Thu đang ngồi trong bữa tiệc lẩu của người trong mộng - cậu em trai của anh, cô nhẹ nhàng úp điện thoại khi thấy cuộc gọi đến của anh. Cô nói: "Thư Kiệt hiếm khi mới về, tháng này tôi sẽ dành nhiều thời gian cho cậu ấy hơn." Khi anh nôn mửa đến ngất xỉu vì hóa trị, cô viết trong nhật ký: "Dẫn cậu ấy đi dạo trên con đường rợp bóng cây ở trường cũ, cảm giác như ngày hôm qua ùa về." Khi anh đau đớn đến mức thổ huyết ngay trước mặt cô, cô lại vội vã rời đi: "Cún cưng của Thư Kiệt bị ốm rồi, tôi đưa cậu ấy đi khám." Khi anh cô độc trút hơi thở cuối cùng trong căn phòng bệnh vào đêm giao thừa, cô đang cùng "gia đình" nâng ly dưới pháo hoa. Mở mắt lần nữa, Trình Việt trở về điểm ngoặt của số phận. Thẩm Tĩnh Thu đỏ hoe mắt lao vào màn mưa muốn giữ anh lại: "Trình Việt, kiếp này em tuyệt đối sẽ không phụ anh!" Anh lại bình thản xoay người: "Cô Thẩm, nhường đường, kiếp này của cô tôi không tiếp nữa."
Sảng Văn
0