Khi Quan Hằng đến, tôi đang nằm bệt trên giường.
Anh ấy tưởng tôi bị thương nặng, lo lắng ôm tôi lên và kiểm tra khắp nơi: "Đau ở đâu? Bị thương ở đâu? Tất cả là lỗi của anh, anh đã đến muộn."
Tôi vẫn còn đang kinh ngạc trước sự xuất hiện đột ngột của anh ấy, một lúc lâu sau mới phản ứng lại lời anh ấy nói.
"Cái đó, anh bình tĩnh một chút đã, em chỉ là ăn quá no thôi."
Quan Hằng: ...
Ánh mắt anh ấy dán ch/ặt vào cổ tôi, nơi có hai lỗ thủng do răng nanh đ/âm vào.
Đôi mắt nhạt màu của Quan Hằng ánh lên sắc xanh, giọng nói lạnh như băng: "Hắn cắn em?"
[Anh muốn gi*t hắn!]
Tôi còn chưa kịp nói, anh ấy đã biến thành một cái bóng và lao ra ngoài, chỉ còn lại cánh cửa hầm đang chao đảo.
Tôi thở dài, đành ôm bụng khó nhọc trèo lên cầu thang.
Cho đến khi lên đến mặt đất, tôi mới thấy trên bãi cỏ bên ngoài, con sói khổng lồ đang gầm gừ x/é x/á/c Giang Tinh Tự đã bị thương nặng.
Tôi vội vàng chạy tới: "Quan Hằng, dừng lại mau!"
Con sói khổng lồ ngẩng đầu lên, nhe răng gầm gừ, dáng vẻ rõ ràng là đã "sát đỏ cả mắt".
"Anh muốn gi*t hắn!"
Tôi chạy đến ôm lấy một chân của anh ấy: "Đừng gi*t anh ta, Quan Hằng, em c/ầu x/in anh."
Giang Tinh Tự bị đ/è dưới đất, phun ra một búng m/áu, cười nói: "Tiểu Cảnh Vãn, em không nỡ để anh ch*t sao."
Tôi đ/á mạnh một cú vào chân bị thương to tướng của anh ấy: "Anh im miệng đi!"
"Quan Hằng, thả anh ta đi, anh đưa em về nhà."
Quan Hằng không cam lòng buông Giang Tinh Tự ra, biến trở lại thành người.
Tôi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ vào mặt Giang Tinh Tự, hung dữ nói: "Lần sau đóng vai kẻ á/c thì phiền anh thành thật một chút, nếu không tôi sẽ dùng ánh hào quang của một vị thánh nhân lấy oán báo ân để gi*t ch*t con m/a cà rồng là anh."
Giang Tinh Tự đã không biến tôi thành m/a cà rồng, tôi tha cho anh ấy một mạng, coi như là huề nhau.
Anh ấy và Phương Dục An, không phải cùng một loại người.