01

Tôi từng gặp cậu nhóc trong ảnh rồi.

Lần đầu tiên là ở hậu trường một chương trình tạp kỹ. Trước khi lên sân khấu, tôi thấy cậu ấy đang khuân thùng đồ.

Vì quá đẹp nên tôi nhìn thêm mấy lần.

Lúc cậu ấy ngẩng đầu nhìn thấy tôi, mặt lập tức đỏ bừng, sau đó gọi một tiếng: “Thầy Nghiêm.”

Tôi cười với cậu ấy rồi đi lên sân khấu.

Lần thứ hai gặp lại là ở công ty bạn tôi, lúc đó tôi mới biết cậu ấy là idol của một nhóm nhỏ chẳng mấy nổi tiếng.

Nhìn cậu ấy luyện nhảy đến mức người đầy mồ hôi, tôi bước vào phòng tập, đứng cạnh cậu ấy. Trong gương, tôi thấy cậu quay đầu nhìn sang mình.

Mặt cậu nhóc lại đỏ lên.

“Thầy Nghiêm.”

“Chỉ có mình em tập thôi à?”

Ứng Doãn đỏ mặt cúi đầu: “Em… nền tảng không tốt lắm, nên muốn luyện thêm.”

“Nhảy đẹp lắm, thử học cách dùng lực ở eo nhiều hơn đi. Em tiếp tục tập nhé, gặp lại sau.”

Mắt Ứng Doãn sáng lên, nhỏ giọng chào tạm biệt.

Không ngờ tôi lại nói trúng thật, chúng tôi sắp gặp nhau lần thứ ba.

02

Lúc đến đoàn phim, bạn tôi thiếu điều muốn quỳ xuống lạy tôi luôn.

“Hu hu hu hu… thật ra tôi sợ lắm. Sợ cậu phút chót đổi ý rồi không tới.”

Tôi bực bội đẩy hắn sang một bên.

“Cút ra chỗ khác mà khóc, phiền ch*t đi được.”

Không ngờ vừa đẩy người đi thì lại thấy cậu nhóc đứng phía sau.

“À à, đây là người của công ty tôi, Ứng Doãn. Lần trước tôi nói với cậu rồi đó, cậu ấy đóng couple với cậu. Chăm sóc người ta chút nhé, thằng bé chưa có kinh nghiệm diễn xuất, chẳng biết gì cả, được cái đẹp trai hợp nguyên tác thôi, cậu dẫn dắt thêm giúp tôi.”

Tôi gật đầu: “Lại gặp nhau rồi.”

Ứng Doãn đỏ mặt: “Thầy Nghiêm.”

Từ Trạch khó hiểu hỏi: “Hai người quen nhau à?”

Tôi gật đầu: “Gặp hai lần rồi.”

“À, bảo sao lúc tôi gửi ảnh của Ứng Doãn cho cậu, cậu đồng ý nhận phim ngay. Hóa ra hai người quen nhau rồi.”

Ứng Doãn vội vàng giải thích: “Không phải đâu, em chỉ gặp thầy Nghiêm hai lần thôi.”

“Quen biết thì càng dễ làm việc. Lát nữa bắt đầu đọc kịch bản rồi, Ứng Doãn đi chuẩn bị trước đi, một lát tôi dẫn Nghiêm Tầm qua.”

“Vâng, lát gặp lại nhé thầy Nghiêm.”

Tôi khẽ gật đầu ra hiệu đã biết.

03

Buổi đọc kịch bản bắt đầu, cậu ấy ngồi cạnh tôi. Sau đó nhân viên bắt đầu đọc nội dung, cả người Ứng Doãn đỏ bừng lên.

Cảnh đầu tiên đã là hôn.

Cảnh thứ hai là hôn sâu.

Tôi nhìn cậu ấy cười gượng đầy ngượng ngập, trông như khát nước dữ lắm. Nước trong cái bình lớn trước mặt bị cậu ấy uống liên tục như đổ vào không đáy.

Tôi nhịn không nổi, bật cười thành tiếng.

Cậu ấy quay đầu nhìn tôi đầy khó hiểu, đôi mắt to sáng long lanh, đẹp vô cùng.

“Đừng căng thẳng.” Tôi nói.

Ứng Doãn lập tức cúi gằm đầu xuống.

Chỉ là tai cậu ấy càng lúc càng đỏ hơn.

Tay tôi hơi ngứa, muốn chạm thử một cái.

Sau buổi đọc kịch bản, tôi cảm giác bước chân Ứng Doãn còn hơi loạng choạng.

04

Sắp chính thức quay rồi, tôi có thể cảm nhận được Ứng Doãn đang hoảng lắm.

Chậc, đúng là còn nhỏ tuổi. Nhìn tôi xem, chẳng hoảng chút nào.

Quả nhiên hơn cậu ấy sáu tuổi đâu phải hơn vô ích.

Cảnh đầu tiên, cảnh hôn, NG mười lần.

Tôi: “…”

“Trước khi hôn, biểu cảm của hai cậu đừng có… dữ tợn thế được không?”

Tôi cạn lời. Chủ yếu là vì chưa có kinh nghiệm, trước đây tôi cũng chưa từng hôn con trai bao giờ.

Mỗi lần thấy Ứng Doãn lại gần là tôi muốn cười, rồi cậu ấy cũng muốn cười, hai đứa nhịn cười nên mặt mày mới méo mó như vậy.

Chỉ là ánh mắt của Ứng Doãn chẳng giấu được chuyện gì.

Nếu tôi không nhìn nhầm thì cậu ấy thật sự thích tôi, vậy nên…

“Đạo diễn, vừa vào đã hôn có hơi đột ngột quá không? Hay để hai người họ làm quen thêm chút đi.” Từ Trạch đứng bên cạnh lên tiếng.

“Cậu là đạo diễn hay tôi là đạo diễn? Bây giờ đến cảnh hôn còn có vấn đề thì mấy cảnh thân mật phía sau làm sao quay?”

Từ Trạch bị sặc nước bọt, ho khan nửa ngày.

Tôi ra hiệu cho đạo diễn tiếp tục quay.

Tôi nhìn Ứng Doãn đang ngơ ngẩn như h/ồn bay đâu mất, đưa tay kéo cánh tay cậu ấy lại: “Qua đây.”

Ứng Doãn quay đầu nhìn tôi: “Sao vậy thầy Nghiêm?”

“Phấn dưới mắt em lem rồi.” Nói xong, tôi giơ tay lau nhẹ khóe mắt cậu ấy.

Cậu ấy theo phản xạ nhắm mắt lại, tôi cúi xuống hôn lên môi cậu ấy một cái.

Giây tiếp theo, Ứng Doãn mở to mắt nhìn tôi đầy kinh ngạc.

“C/ắt, qua.”

Tai Ứng Doãn lập tức đỏ bừng.

Lần này tôi không nhịn được nữa, giơ tay bóp nhẹ vành tai cậu ấy: “Cái tật cứ đỏ mặt đỏ tai thế này, sau này biết sửa sao đây? Phía sau còn bao nhiêu cảnh nữa.”

Ứng Doãn run lên một cái rồi lập tức chạy mất dạng.

Sau khi hôn một lần, giống như phong ấn được mở ra vậy. Đến cảnh hôn thứ hai, cả hai đã hoàn toàn nhập vai được rồi.

Chỉ là hôn sâu thì cũng phải có dáng vẻ của hôn sâu chứ, môi Ứng Doãn mím ch/ặt quá.

Nếu NG thì phải hôn lại.

Thế nên tôi trực tiếp đưa tay giữ cằm cậu ấy, hơi dùng sức, môi gần sát môi cậu rồi thấp giọng nói: “Mở miệng.”

Ứng Doãn run nhẹ, cuối cùng cũng hé môi ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm trước khi vợ đi công tác Na Uy, tôi đã đánh tráo thuốc tránh thai của cô ấy bằng thuốc bổ axit folic. Năm tháng sau, cô ấy trở về nước và phát hiện tôi đã chuyển nhà, đồng thời chặn mọi phương thức liên lạc.

Chương 15
Khi ấy, cô ấy lúc nào cũng tỏ vẻ nghiêm túc, trịnh trọng nói với tôi: "Chúng ta đang trong giai đoạn thăng tiến của sự nghiệp, nếu vội vã có con bây giờ thì chẳng khác nào tự làm khó mình cả."
0