Tôi không đáp lời, phản bác cũng cần sức lực. Huống hồ, những chuyện h/ận hay không h/ận mà em ấy nói, đối với tôi quá xa vời.

Ở trong trại tù binh, vì nửa cái bánh bao ngô, người ta có thể c.ắ.n x/é tai của đồng loại. Yêu h/ận tình th/ù gì đó, quá cao sang rồi, không lấp đầy được cái bụng đói.

【Ký chủ, sao phản diện lại h/ận cậu được chứ?】

【Rõ ràng mức độ thiện cảm của cậu ấy dành cho cậu đang n/ổ tung mà. Nếu không tôi cũng chẳng quay lại tìm cậu làm gì.】

【Ký chủ, cậu đã làm cái gì thế?】

Tiếng điện rè rè trong đầu khiến tôi đ/au nhức cả óc. Tôi có thể làm được gì?

Tôi chỉ ở trong trại tù binh làm nô lệ suốt năm năm, ăn cơm thừa canh cặn suốt năm năm. Đến cả việc em ấy thăng lên làm Nguyên soái thế nào tôi còn chẳng biết, tôi có thể làm gì em ấy được chứ? Có lẽ vì tôi quá hôi, nên mùi hương đã hun hỏng n/ão em ấy rồi.

Hệ thống không nói gì nữa, lầm bầm nửa ngày rồi cũng lặn mất.

12.

Cảm giác dưới lưng không đúng lắm. Quá mềm.

Cả người tôi lún sâu vào bên trong, không mượn được chút lực nào. Cảm giác mất đi điểm tựa này khiến tôi h/oảng s/ợ theo bản năng.

Tôi đột ngột mở mắt, tay chân theo phản xạ co rụt thành một cục, đầu gối tì lên trước ngựk, tay thủ ch/ặt lấy sau gáy.

Không có roj da quật xuống, cũng không có ai đ/á vào bụng tôi. Tôi cứng cổ đảo mắt nhìn quanh, đây là một căn phòng rất lớn. Tôi đang nằm trên chiếc giường giữa phòng. Trên bức tường đối diện giường bị lấp đầy bởi những tấm huân chương quân công lớn nhỏ, những tấm bảng kỷ niệm chiến thắng của các chiến dịch liên hành tinh.

Ngay vị trí trung tâm, hình ảnh thực tế ảo đang dừng lại ở một bức ảnh độ nét cao khổng lồ. Trong ảnh, Tổng thống Liên bang đang khom lưng, tư thế khép nép dùng hai tay bắt lấy tay của Thẩm Độ Châu.

Còn Thẩm Độ Châu thì mặt không cảm xúc nhìn vào ống kính. Ánh mắt đầy vẻ kh/inh miệt, như đang nhìn một con chó.

Tôi nhìn mà chỉ thấy chói mắt. Khó khăn lật người, quay mặt sang phía bên kia. Sau đó ngẩn người.

Trước mắt là một đống thẻ đen xếp chồng lên nhau. Không hề phóng đại, chúng được xếp như những quân bài tây, ít nhất cũng phải có tới hơn hai mươi chiếc.

"..." Trong ấn tượng của tôi, Thẩm Độ Châu không phải là một người thích khoe khoang.

Hồi ở hành tinh rác thải, hễ tìm được một tấm sắt động cơ nào chất lượng tốt, em ấy đều sẽ lập tức ch/ôn sâu vào lòng đất đen, bên trên còn đ/è thêm hai tảng đ/á. Em ấy hiểu rõ đạo lý tài sản không được để lộ ra ngoài, lộ ra sẽ bị cư/ớp, bị đá/nh, thậm chí bị c/ắt đ/ứt cổ họng.

Giờ đây em ấy đem toàn bộ tài phú và quyền lực đỉnh cao nhất của cả tinh hà, bày ra trước mặt tôi như bày hàng xén. Ý gì đây?

13.

Ổ khóa cửa phát ra một tiếng "cạch" rất khẽ.

Thẩm Độ Châu bước vào. Tóc em ấy hơi ướt, chắc là vừa mới tắm xong. Thấy tôi đang cuộn tròn trong chăn mở trừng mắt nhìn, em ấy rõ ràng khựng lại một chút, "Tỉnh rồi?"

Tôi không nói gì. Em ấy đi đến cạnh giường tôi, bồn chồn gạt nhẹ đống thẻ kia.

"Phó quan nói... các Omega các anh khi thấy những mẫu phi thuyền hay quần áo mới trên mạng đều thích tự mình quẹt thẻ. Những thẻ này đều không giới hạn định mức. Toàn bộ quỹ của quân khu, và lợi nhuận từ các hành tinh khai thác khoáng sản cá nhân của em ở mấy tinh hệ, đều nằm trong đó cả."

Tôi hỏi: "M/ua bánh bao ngô có dùng thẻ này quẹt được không?"

Ngón tay Thẩm Độ Châu hơi co rụt lại, "Không cần m/ua. Anh muốn ăn gì, ở nhà đều có."

"Những thứ này..." Tôi chỉ tay về phía đống vàng ròng lóa mắt ở góc phòng, "Đều là của cậu sao?"

"Phải." Thẩm Độ Châu trả lời một cách hưng phấn và gấp gáp, "Đều là của em. Của em cũng chính là của anh. Anh có thích không?"

"Rất tốt." Tôi nhếch môi, "Tôi mừng cho cậu." Đây là lời thật lòng. Tôi thực sự mừng cho em ấy. Từ một gã con lai nhặt rác ở hành tinh rác thải, leo lên được vị trí ngày hôm nay, em ấy không còn phải ra chiến trường chịu c.h.ế.t, không còn bị người khác coi là quân cờ thí nữa.

Nhưng tôi không nói câu tiếp theo. Nếu em ấy đã sống tốt như vậy, tại sao em ấy còn phải nhặt một thứ rác rưởi đang bốc mùi th/ối r/ữa như tôi, mang về tòa lâu đài sạch sẽ này của em ấy làm gì?

Tôi nghĩ ngợi một hồi, đột nhiên hiểu ra. Bây giờ em ấy là Nguyên soái. Một vị Nguyên soái gia đình viên mãn, cái gì cũng có. đá/nh thắng trận rồi, quyền lực nắm chắc rồi, nên muốn tìm ki/ếm chút kí/ch th/ích trong những ngày tháng bình lặng tẻ nhạt. Lại vừa khéo không quên được người tình cũ này.

Nếu không, cất công đưa tôi từ trại tù binh về đây, chẳng lẽ chỉ để cho tôi nằm đây xem em ấy khoe giàu?

Ở trong trại tù binh, nếu có người đưa cho bạn nửa cái bánh bao ngô, bạn phải ngoan ngoãn nằm rạp xuống sàn xi măng mà cởi quần ra. Huống hồ em ấy còn đưa cho nhiều thẻ không giới hạn thế này.

Tôi hất chăn ngồi dậy. Đưa tay nắm lấy vạt áo, dứt khoát kéo mạnh lên trên. Tiếp đó lại đi cởi dây buộc quần, định cởi phăng cái quần xuống.

"Anh làm cái gì vậy?!" Thẩm Độ Châu lao tới, chộp lấy tấm chăn tung ra, trùm kín đầu tôi, "Anh làm cái bộ dạng này cho ai xem!"

"Vị Đinh, em không giống bọn họ!" Em ấy nghiến răng, trong hốc mắt ngân ngấn một làn sương đỏ, giọng nói từ gi/ận dữ đột ngột chuyển thành khàn đặc tuyệt vọng, "Anh đừng coi em như bọn họ..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
7 Tóc Xác Chương 12
9 Sen Vàng Song Sinh Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Sống Lại, Cả Nhà Phát Điên Khi Nghe Tiếng Lòng Của Tôi

Chương 30
Khi Quý Tư Hàm tỉnh dậy sau một vụ tai nạn xe ở kiếp trước, cô được biết rằng mình không phải là con gái ruột của Quý gia. Để ở lại gia đình này, cô đã hy sinh tất cả, kể cả mạng sống của mình. Cuối cùng, cô mới nhận ra rằng mọi thứ chỉ là một âm mưu. Cô bất lực nhìn mẹ, cậu, ông bà và anh trai mình bị người cha độc ác như quỷ dữ hại chết, nhưng lại không thể làm gì được. Sau khi sống lại, Quý Tư Hàm thề rằng sẽ không bao giờ cho phép bi kịch kiếp trước lặp lại nữa. Cô không biết rằng sau khi cô tái sinh, các thành viên trong gia đình cô, ngoại trừ cha cô, thực sự có thể nghe thấy tiếng lòng của cô. Thế là âm mưu của gã cha cặn bã bị đập tan, anh trai tội nghiệp được giải cứu, còn kẻ giả mạo bị đuổi ra khỏi nhà. Quý Tư Hàm thở phào nhẹ nhõm, lại bất ngờ bị ai đó ôm vào lòng. Ánh mắt người đàn ông dịu dàng, lưu luyến, cúi đầu nhìn cô trìu mến, giọng nói trầm thấp gợi cảm: “Vậy nên, bây giờ có phải là lúc tính toán nợ nần, những điều em đã hứa với anh ở kiếp trước khi nào mới thực hiện?” Trái tim của Quý Tư Hàm lạc nhịp, chủ động vòng tay qua cổ anh. “Vậy hãy trả trước một chút lãi suất, Kỷ tiên sinh.”
Báo thù
Hiện đại
Ngôn Tình
9.77 K