Tự Do Cuối Cùng

Chương 3

18/11/2024 10:15

3.

Sau khi khai giảng lớp nghiên c/ứu sinh thì tôi và Lục Triết nghiên c/ứu ở hai phòng thí nghiệm khác nhau.

Vì thầy hướng dẫn của tôi đã tham gia một dự án liên doanh với nước ngoài nên mấy tháng gần đây đều đi nước ngoài, cho nên ông ấy đã sắp xếp ba đàn anh giúp chúng tôi làm nghiên c/ứu.

Một đàn anh tên là Giang M/ộ, lớn tuổi hơn Lục Triết, giữa hai lông mày lúc nào cũng mang theo khí chất lạnh lùng, vô cùng nghiêm nghị tự phụ.

Nếu như Lục Triết là ngôi sao thì hình như anh ấy càng cách xa hơn ngôi sao, giống như mặt trăng không thể chạm đến vậy.

Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở nông thôn nên chưa từng gặp dạng người như thế này.

Bạn cùng phòng ký túc xá của tôi là Hạ Lê nói cho tôi biết ba mẹ của Giang M/ộ đều là giáo sư dạy ở trường, anh ấy nhờ vào thành tích cao nên mới vào học ở trường này, với thành tích cao nhất nên anh ấy được tiến cử học nghiên c/ứu sinh để lấy bằng tiến sĩ.

Mẫu người như anh ấy, sinh ra đã tỏa sáng.

Lúc ăn cơm ở nhà ăn, tôi có nhắc hai câu về Giang M/ộ với Lúc Triết, anh khẽ cười: “Nghĩ cũng đừng nghĩ, anh ấy là người em không với tới nổi.”

Bàn tay cầm đũa của tôi lập tức cứng đơ, nụ cười trên môi cũng cứng ngắc.

Lần đó là lần đầu tiên tôi ý thức được thật sự anh hơi xem thường tôi.

Trong lúc tôi ngẩn người thì người vừa xuất hiện trong câu chuyện của chúng tôi là Giang M/ộ bưng thức ăn đi ngang qua, đột nhiên anh ấy dừng lại bên cạnh tôi.

Anh ấy hơi rũ mắt, từ trên cao nhìn xuống tôi: “Lâm D/ao.”

“… Đàn anh Giang.”

“Chiều nay đến phòng thí nghiệm sớm một chút, số liệu thí nghiệm hôm qua em nộp có chút vấn đề.”

Sau khi Giang M/ộ bỏ đi thì tôi cũng bưng khay ăn lên rồi tạm biệt Lục Triết.

Buổi chiều tôi đến phòng thí nghiệm rồi ở lại đó đến tận khuya, vốn dĩ tôi cho rằng Lục Triết vẫn sẽ ở dưới lầu đợi tôi như lúc trước, nhưng khi tôi bước ra ngoài thì mới thấy gốc cây dưới đèn đường không có ai.

Tính cả cái bóng của tôi thì cũng chỉ là một chùm ảnh lờ mờ.

Tôi đứng yên tại chỗ, hồi lâu sau thì sau lưng tôi có tiếng của Giang M/ộ: “Sao không về đi, em làm rơi đồ à?”

Tôi định thần lại rồi lắc đầu: “Không có, em… em chuẩn bị về đây, đàn anh Giang.”

Anh ấy “ừm” một tiếng, sau đó nói: “Vậy cùng đi đi, vừa hay tiện đường.”

Lúc hai chúng tôi sóng vai nhau đi về thì không biết m/a xui q/uỷ khiến thế nào mà tôi lại đi so một chút, tôi phát hiện bả vai của mình khó khăn lắm mới cao đến ng/ực của Giang M/ộ.

Nhưng mà tôi cao một mét bảy mươi hai, so với những nữ sinh khác thì đã rất cao rồi.

Thảo nào mỗi lần anh ấy đứng trong đám người thì tôi đều cảm thấy anh ấy rất bắt mắt, rất dễ nhìn thấy.

Giang M/ộ đưa tôi đến dưới lầu ký túc xá thì dừng lại, ký túc xá của tôi ở đối diện ký túc xá của anh ấy, chỉ cách nhau một cái bồn hoa.

Tôi xua tay: “Đàn anh Giang, tạm biệt.”

“…”

Đôi mắt lạnh lùng của anh ấy nhìn tôi mấy giây, sau đó anh ấy nói: “Ngủ ngon!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K