Tôi chưa đi được mấy bước, đã nghe thấy Lục Trì Diễn gọi mình từ phía sau:

"...Thẩm Độ Vi."

Tôi khựng lại, quay đầu nhìn anh ta.

Phát hiện anh ta đang nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt, lông mày nhíu ch/ặt, dường như đang suy nghĩ một vấn đề nan giải nào đó.

Anh ta bước lại gần tôi một bước, hỏi:

"Váy của cô hỏng rồi à?"

Tôi im lặng nhìn anh ta, không biết anh ta lại đang lên cơn gì nữa.

Ánh mắt Lục Trì Diễn rơi trên gấu váy của tôi:

"Tôi xem giúp cô nhé?"

Vừa nói, anh ta vừa cởi áo khoác vest của mình ra, nghiêm túc nói:

"Nếu nghiêm trọng quá, cô có thể buộc tạm áo khoác quanh eo."

Nghe xong, tôi không khỏi có chút do dự.

Bây giờ khoác áo của anh ta lên cũng không phải không được.

Tôi nghĩ ngợi, vừa định mở miệng đồng ý thì.

Phía sau lại xuất hiện một chiếc áo khoác khác, nhanh hơn một bước phủ lên chân tôi.

Phó Chu không chút biểu cảm đứng chắn trước mặt tôi, ngăn cách tầm mắt của Lục Trì Diễn, lạnh nhạt nói:

"Lục tổng, anh nhìn chằm chằm vào bạn nhảy của tôi làm gì?"

Lục Trì Diễn mất kiên nhẫn nhíu mày: "Tránh ra."

"Không tránh."

Thấy bầu không khí ngày càng căng thẳng.

Tôi đành ló đầu từ sau lưng Phó Chu ra, nói với Lục Trì Diễn:

"Anh đi đi, tôi không cần áo khoác của anh."

Lục Trì Diễn mím ch/ặt môi, đột nhiên hỏi:

"Cô không phải có bạn trai rồi sao, sao còn đến làm bạn nhảy cho hắn?"

Tôi im lặng hai giây, nói:

"Tôi sắp chia tay với anh ấy rồi."

Lời vừa dứt.

Lục Trì Diễn bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao thì vợ anh ta yêu anh ta rất nhiều cơ mà.

Chắc chắn sẽ không chia tay đâu.

Thẩm Độ Vi sao có thể là vợ anh ta được chứ?

Anh ta vừa rồi quả thực là suy nghĩ lung tung.

Trên đời này người có nốt ruồi ở đùi nhiều vô kể, làm gì có chuyện trùng hợp đến thế?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm