Nhang người chết

Chương 20

15/02/2024 18:36

Anh ta vừa hoảng hốt vừa sợ hãi.

“À, anh nó lão già kia sao? Tôi sớm đã ăn con gái của ông ta rồi, chẳng qua tôi chẳng thèm lớp da của lão già ấy.”

Tôi nhún vai một cái.

“Cô không phải Sở Sở!”

Lúc này Lục Khiêm đã biết sợ rồi, muốn chạy trốn.

“Vì sao tôi không phải Sở Sở nữa? Chẳng qua tôi chỉ dùng lớp da của cô ta mà thôi, người mà anh gặp là tôi mà.”

Tôi ngăn chặn đường đi của Lục Khiêm.

“Nếu cô đã sớm có thể gi*t tôi, vì sao còn phải đợi đến lúc này?”

Lục Khiêm nói với khuôn mặt trắng nhợt.

“Một thứ thôi, nếu gi*t anh trước thì không thể dẫn con á/c q/uỷ này ra được.”

“Đối với x/ác da* lên đến vạn năm như tôi, ăn á/c q/uỷ thì bổ hơn ăn con người nhiều.”

*皮尸: chỉ những x/ác ch*t bị l/ột da hoặc bị phân hủy chỉ còn lại da và xươ/ng.

“Hơn nữa thời gian đổi da của tôi vẫn chưa đến, tôi gấp gáp gì chứ? Làn da này của Sở Sở khá đẹp mà, đương nhiên tôi đợi đến khi dùng đến ngày cuối cùng hết hạn đi.”

“Vả lại không phải anh tò mò vì sao h/ồn phách của Cố Hồng chỉ còn lại một nửa thôi sao? Bởi vì nửa kia đã bị tôi ăn rồi, tôi vốn còn muốn ăn luôn nửa còn lại, tiếc rằng các anh chạy đến rồi.”

Móng tay của tôi đã trở nên vừa nhọn vừa dài.

Tôi đ/âm vào đỉnh đầu của Lục Khiêm.

Lục Khiêm đ/au đến mức gào khóc thảm thiết.

“Dù sao, tôi chính là một cái x/ác da cực kỳ biết tiết kiệm, tôi đều tận dụng tối đa mỗi lớp da mà mình nhìn trúng.”

“Được rồi, sắp đến thời gian tôi đổi da rồi, kể từ nay về sau tôi chính là Lục Khiêm, hi hi.”

Tôi l/ột làn da của Lục Khiêm ra, kèm theo đó là tiếng kêu thảm thiết của anh ta.

Năm phút sau, tôi đã trở thành dáng vẻ của Lục Khiêm, đẩy cửa đi ra.

Tôi hài lòng đứng trước gương, ngắm nghía làn da của bản thân.

Rất tốt, rất đẹp trai.

Thời gian đổi da lần tiếp theo còn rất dài.

Có điều tôi cũng phải sớm đi tìm người được chọn kế tiếp.

Ai khiến con người tôi thích chơi đây?

Hehe, chơi vui, thích chơi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiếp này ta không đón hoàng tử về cung

Chương 17
Giới thiệu: Hoàng hậu Thẩm Chiếu Hành bị chính con trai ruột là Tiêu Thừa Cảnh phản bội đến chết, nàng trọng sinh trở về ngày con trai hồi cung. Không còn hèn mọn lấy lòng như kiếp trước, nàng lạnh lùng từ chối đích thân đón tiếp Tiêu Thừa Cảnh, mặc kệ hắn ôm bài vị quỳ ở cổng Chu Tước, mặc kệ hắn đập nát khóa trường mệnh. Tiêu Thừa Cảnh bị nô bộc cũ của dì là Thẩm Tri Nhu xúi giục, hiểu lầm mẹ mình suốt nhiều năm, cho đến khi chân tướng phơi bày mới biết mình đã hận lầm người. Hắn quỳ dài trong tuyết, xả thân cứu anh trai, chủ động xin đi trấn thủ biên giới phía Bắc, chỉ cầu mong mẹ tha thứ. Một mối quan hệ mẹ con đầy đau khổ và dằn vặt, dần dần xoay chuyển giữa những âm mưu quyền lực và lời dối trá.
Trọng Sinh
0