Vị thiếu gia chưa từng chịu khổ này, ban đầu chỉ muốn khiến tôi chịu thiệt, không ngờ suýt mất cả mạng.
Kết cục thì quá rõ ràng.
Tôi giống như tất cả những “thiếu gia thật đ/ộc á/c” trong truyện cẩu huyết, bị đuổi khỏi nhà họ Khương, lại trở thành bèo dạt không rễ.
…
Tôi không ngờ rằng ở thế giới này, tôi lại không bị bảo mẫu tham lam ích kỷ kia tráo đổi.
Ra ngoài có xe sang đưa đón.
Quần áo toàn hàng hiệu.
Học trường quý tộc.
Cha mẹ lo lắng dặn dò.
Bên cạnh toàn bạn bè quyền quý.
Kẻ bám víu thì cúi đầu khom lưng.
Anh cả, anh hai không đủ năng lực chống đỡ Khương thị, vì vậy hắn vẫn là người thừa kế đời tiếp theo.
Bản thân hắn càng kiêu ngạo bất kham, tuấn mỹ phong lưu.
Hắn không tên Khương Dục.
“Mực đầy một hồ sâu, hương trầm thoảng nửa lò.”
Hắn tên là Khương Trạm.
…
Nếu ở thế giới của tôi, tôi chỉ đơn thuần là oán h/ận và không cam lòng.
Thì khi đến thế giới này, nó trực tiếp biến thành h/ận th/ù và đố kỵ mãnh liệt hơn!
Bởi vì hắn không phải ai khác.
Mà chính là “tôi” của một thế giới khác!
Một “tôi” được buff đầy mọi vận may!
Còn tôi thì có gì?
Tuổi thơ đói rét.
Nỗi đ/au bị b/ắt n/ạt.
Sự tuyệt vọng khi bị ép thôi học.
Sự tê liệt khi phản kháng bằng đ/á/nh nhau.
Những ngày trong trại giáo dưỡng với tiếng cười tự giễu.
Sự hoang mang khi người thân duy nhất gặp tai họa bất ngờ.
Sự s/ỉ nh/ục từ đám con cháu quyền quý.
Vì tiền viện phí mà chạy hết chỗ làm thêm này đến chỗ khác.
Thậm chí còn xuống đ/á/nh hắc quyền, bất cứ lúc nào cũng đối mặt với trọng thương và cái ch*t…
Cuối cùng bà nội vẫn qu/a đ/ời.
Bà không muốn làm gánh nặng cho tôi, lén lút đẩy xe lăn rời khỏi bệ/nh viện khi nhân viên không để ý.
Đến lúc tìm thấy… chỉ còn là một th* th/ể lạnh lẽo được vớt lên từ dòng nước lạnh lẽo.
Bản tính con người vốn á/c.
Ngoài đời, có người thấy anh em thân thiết lớn lên cùng nhau, tình cảm tốt đến mức nào, mà khi một người phát đạt vẫn không chịu nổi, chỉ sợ đối phương sống tốt hơn mình.
Huống chi là tôi — kẻ bị vận mệnh đạp xuống bùn nhơ.
Khi nhìn thấy một “tôi” khác đang sống trên mây?
Tôi thật sự h/ận hắn.
Tôi chỉ muốn hắn… cũng dơ bẩn như tôi!
Tôi muốn h/ủy ho/ại hắn, kéo hắn cùng tôi xuống địa ngục!
Vì thế, tôi lên kế hoạch b/ắt c/óc.
Còn sau khi b/ắt c/óc sẽ h/ủy ho/ại hắn thế nào… tôi cần thời gian nghĩ thêm.
Nhưng tôi không ngờ.
Một thiếu gia cao quý như hắn, sức chiến đấu lại còn cao hơn cả tôi — một kẻ suốt ngày đ/á/nh nhau, còn từng đ/á/nh hắc quyền!
Tôi càng đi/ên tiết hơn!
Tôi biết mấy cậu ấm như hắn có thể học chút võ phòng thân.
Nhưng tôi là dân “chuyên nghiệp”, vậy mà còn thua một kẻ “tay ngang”?!
Thua thì thôi đi.
Còn suýt bị hắn làm cho ch*t trên giường?!
Khoảnh khắc ngất đi, tôi nghe thấy hắn cười như kẻ đi/ên bên tai:
“Khương Sí… cuối cùng em cũng bẩn như tôi rồi…”
Đồ chó ch*t, dám cư/ớp lời thoại của tôi!
12
Bị Khương Trạm “giam lỏng nửa vời” lâu như vậy, tôi vẫn chưa từng tiếp xúc gần với cha mẹ ruột ở thế giới này.
Tôi thật sự rất tò mò.
Cha mẹ ruột ở thế giới của tôi — những người gh/ét bỏ và thiên vị.
Ở thế giới này… có đối xử với Khương Trạm giống như họ từng đối xử với Khương Dục không?
Vì thế, nhân lúc Khương Trạm đi làm, tôi bắt chước phong cách ăn mặc và thần thái của hắn, bước vào biệt thự nhà họ Khương.