Beta Trong Truyện ABO

Chương 1

20/09/2025 16:00

Như bạn thấy đấy, đây là thế giới ABO và tôi là một trong số đông đảo Beta chiếm phần lớn dân số.

Đêm đã khuya, tiếng chuông gấp rút khiến tôi gi/ật mình tỉnh giấc, bật dậy khỏi giường và ngay lập tức bắt máy liên lạc của cấp trên.

"Minh Chiêu... đến đây..." Hơi thở dồn dập của đối phương truyền qua tai nghe khiến tôi rùng mình.

Tôi xoa trán, với lấy bộ đồ trên giá mặc vội, vừa bước ra ngoài vừa hỏi: "Có cần gọi ai đến giúp không?"

Tiếng cười trầm khàn vang lên từ máy, xen lẫn ti/ếng r/ên nghẹn: "Minh Chiêu, cậu vẫn cứ như trước đây..."

Cấp trên của tôi - Mạnh Cửu An là Alpha mạnh nhất liên bang, sắp bước sang tuổi ba mươi vẫn chưa tìm được đối tượng phù hợp, trở thành trai tơ bất đắc chí. Bản thân hắn không sốt ruột nhưng cả liên bang thì như ngồi trên đống lửa.

Một là thời kỳ nh.ạy cả.m không được giải tỏa sẽ gây nguy hiểm xã hội. Hai là không có con nối dõi, gen ưu tú không được lưu truyền.

Nhưng thực tế, Mạnh Cửu An sẽ gặp định mệnh Omega của mình trong buổi yến tiệc sắp tới, trải qua bao sóng gió rồi về chung một nhà.

Tôi bước lên máy bay, thở dài n/ão nề nhìn bóng mình trong kính với hai quầng thâm như gấu trúc.

Vừa từ chiến trường trở về, chưa kịp ngủ đã bị lôi khỏi giường tiếp tục làm thuê cho sếp. Dù xuyên qua vẫn không thoát được kiếp công nhân!

Cảm ơn khoa học kỹ thuật, chỉ mười phút sau tôi đã có mặt tại dinh thự của Mạnh Cửu An.

Đó là một biệt thự khổng lồ, sang trọng hơn cái tổ chim của dân làm thuê chúng tôi gấp vạn lần.

Quản gia vội vã đón ra, mặt mày lo lắng.

Tôi gật đầu chào, quen thuộc rẽ qua khu vườn nhỏ, dừng trước cánh cửa kim loại sáng loáng gõ ba tiếng.

"Thưa sếp, tôi đến rồi."

"Cút!" Vật gì đó đ/ập mạnh vào cửa, cách đỉnh đầu tôi chỉ một khoảng hẹp khiến mặt cửa lồi lên.

Đã quá quen cảnh này, tôi đẩy cửa bước vào. Trên sàn tập rộng thênh thang, một con thú sao khổng lồ nằm bẹp dí dưới thân hình Mạnh Cửu An. Hắn ngẩng lên nhìn tôi, mắt đỏ ngầu.

Là Beta nên tôi không ngửi thấy mùi hormone nồng nặc trong không khí, chỉ cảm thấy bầu không khí ngột ngạt.

"Tôi đi thay đồ tác chiến." Tôi mặt lạnh như tiền, cởi áo khoác ngoài, với lấy bộ quân phục bên cạnh.

Ánh mắt đục khoét như rắn đ/ộc luồn dọc sống lưng tôi, không nghi ngờ gì là của Mạnh Cửu An. Cứ đến kỳ nh.ạy cả.m là hắn lại thích nhìn tôi như vậy. Beta như tôi dù bị nhìn cũng chẳng mất miếng thịt nào, nên cứ kệ đi.

Bộ đồ tác chiến màu đen ôm sát, để lộ đường eo thon săn chắc. Tôi từng đề xuất đổi sang trang phục bảo hộ kỹ càng hơn nhưng bị từ chối.

Đẹp thì đẹp thật, nhưng sợ gió máy...

Chuẩn bị xong xuôi, tôi gật đầu với Cửu An ra hiệu sẵn sàng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0