đ/áng s/ợ hơn cả chính là thiên phú và trí thông minh gần như yêu nghiệt ấy.

Thành tích học tập của hắn lúc nào cũng đứng đầu.

Khi còn rất nhỏ đã có thể đọc hiểu báo cáo tài chính, theo cha Lục tham dự những bữa tiệc thương mại, chỉ cần nói vài câu đã có thể khiến mọi người xung quanh chú ý.

Từ ngày hắn trở về, tôi lập tức biến thành tổ đối chứng vô dụng của hắn.

Mỗi năm vào ngày sinh nhật của chính mình, thứ tôi nghe nhiều nhất thậm chí không phải lời chúc dành cho tôi, mà là cha mẹ ghé bên tai kể rằng khi Lục Tây Diệp bằng tuổi tôi, hắn đã đạt được thành tựu gì.

Tôi vừa cười phụ họa:

“Wow, anh giỏi thật đấy.”

Vừa âm thầm nghiến răng nguyền rủa hắn trong lòng.

Tôi gh/ét hắn.

Tôi thật sự rất gh/ét Lục Tây Diệp.

Sau này lớn hơn một chút, tôi không chỉ âm thầm gh/ét nữa mà còn bắt đầu biến sự gh/ét bỏ ấy thành những hành động thật sự.

Ví dụ như tối qua.

Tôi bỏ t.h.u.ố.c vào rư/ợu của Lục Tây Diệp, định tìm một gã đàn ông thô kệch cưỡng ép hắn, sau đó chụp ảnh lại, dùng những bức ảnh đó để làm nh/ục hắn một trận cho hả gi/ận.

Không ngờ kế hoạch chưa kịp thành công thì Lục Tây Diệp đã đ.á.n.h gã kia tới mức mặt mũi đầy m/áu.

Cuối cùng tên kia quỳ xuống dập đầu, khóc lóc khai tôi chính là chủ mưu, chỉ c/ầu x/in Lục Tây Diệp tha cho hắn.

Lúc đó tôi mới chợt nhớ sau khi Lục Tây Diệp trở về nhà, cha Lục đã lập tức cho hắn học tán đả để phòng thân.

Hóa ra ngay cả đ.á.n.h nhau hắn cũng giỏi đến thế.

Có điều thứ t.h.u.ố.c tôi dùng khá mạnh, cuối cùng Lục Tây Diệp vẫn bị tôi hại tới mức phải nhập viện.

Cũng chính vì chuyện ấy, gia đình c/ắt toàn bộ tiền sinh hoạt của tôi.

Bây giờ tôi nghèo đến mức chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể làm nũng với kim chủ, gọi chồng vài tiếng rồi thỏa mãn những sở thích kỳ quặc của hắn để đổi lấy chút tiền tiêu vặt.

Chỉ là tôi nằm mơ cũng không ngờ kim chủ bi/ến th/ái ấy lại chính là Lục Tây Diệp.

Nhưng nghĩ theo hướng tích cực thì…

Tuy Lục Tây Diệp đang chơi tôi, chẳng phải tôi cũng đang chơi hắn sao?

Đợi tôi moi đủ tiền rồi đ/á hắn.

Hê hê hê.

Rời b/ệnh viện, tôi trở về căn hộ thuê ngoài trường.

Tôi vốn không thích cuộc sống tập thể trong ký túc xá, vì vậy ngay từ khi vừa vào đại học đã tự chuyển ra ngoài sống.

Tám giờ tối, điện thoại rung lên.

Lục Tây Diệp gửi tin nhắn tới.

“Bé cưng về nhà chưa?”

Tôi nằm trên sofa nhìn màn hình vài giây rồi mới trả lời:

“Về rồi.”

Tin nhắn tiếp theo nhanh chóng xuất hiện.

“Gọi video được không?”

“Được, để em chuẩn bị một chút.”

Tôi đứng dậy, lấy chiếc mũ lưỡi trai màu đen và khẩu trang trong ngăn kéo, sau đó đứng trước gương đeo cẩn thận.

Trước đây mỗi lần gọi video với Lục Tây Diệp, cả hai chúng tôi đều chưa từng lộ mặt.

Dù sao ban ngày tôi vẫn còn phải sống như người bình thường, chẳng muốn bất cứ ai biết mình lại lên mạng làm những chuyện như vậy.

Còn Lục Tây Diệp có lẽ cũng cùng suy nghĩ.

Hơn nữa trước đây tôi từng có hứng thú với lồng tiếng, học qua một chút kỹ thuật giả giọng, vì vậy mỗi lần trò chuyện với hắn, giọng tôi đều thấp và mềm hơn bình thường, nghe quyến rũ hơn giọng thật rất nhiều.

Tôi tin Lục Tây Diệp tuyệt đối không thể nghe ra.

Chuẩn bị xong, tôi chủ động gọi video.

Đối phương bắt máy gần như ngay lập tức.

Phía Lục Tây Diệp không bật quá nhiều đèn, xung quanh tối mờ nên tôi không thể nhìn rõ mặt hắn.

“Bé cưng, kéo áo lên đi, để anh xem eo.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

Phần bụng của tôi có một lớp cơ mỏng, không quá rõ nhưng đường nét luyện rất đẹp.

Ánh mắt Lục Tây Diệp lập tức tối xuống.

“Bé cưng, kéo cao thêm một chút, anh không nhìn rõ.”

Hừ.

Đồ bi/ến th/ái c.h.ế.t tiệt.

Tôi túm lấy một bên vạt áo rồi kéo thẳng lên cao.

Ánh mắt Lục Tây Diệp lập tức dừng lại trên cơ thể tôi, khóe môi khẽ động.

Tôi chỉ mất đúng một giây để đoán hắn đang nghĩ tới chuyện gì.

Trong lòng cười lạnh một tiếng, tôi lập tức hạ góc máy xuống, chỉ để hắn nhìn thấy phần eo và bụng.

Sau đó tôi tháo khẩu trang, cúi đầu c.ắ.n lấy vạt áo rồi lấy thước dây đo vòng eo, giọng vì đang ngậm áo nên hơi mơ hồ:

“Khoảng 66 centimet.”

Hắn cong môi cười, giọng chậm rãi hạ thấp:

“Eo nhỏ thế này, nếu thật sự vào trong thì có phải rất dễ nhìn thấy hình dáng nổi lên không?”

Tôi cũng khàn giọng cười theo:

“Anh có thể tự thử.”

Hơi thở của Lục Tây Diệp rõ ràng nặng đi trong chốc lát.

Có lẽ lại đang tưởng tượng thứ gì đó không đứng đắn.

Mấy giây sau, hắn đột nhiên lên tiếng, lần này giọng nghiêm túc hơn hẳn:

“Bé cưng, bao giờ chúng ta gặp mặt ngoài đời?”

Câu hỏi này được nối ngay sau chủ đề vừa rồi, mục đích hắn muốn gặp tôi để làm gì gần như chẳng cần phải đoán.

Tôi lập tức cứng người.

“Hả? Có phải hơi nhanh quá không?”

Giọng Lục Tây Diệp lại trở nên dịu dàng:

“Bé cưng, chúng ta đã yêu nhau hai năm rồi.”

“Thích chính là thích. Anh thừa nhận mỗi ngày khoảng thời gian anh mong chờ nhất chính là lúc được nói chuyện với em.”

“Anh muốn qu/an h/ệ giữa chúng ta tiến thêm một bước, muốn thật sự chạm vào em, ôm em, tự mình chăm sóc em, rồi mang những thứ tốt nhất tới trước mặt em.”

Hắn ngừng một chút rồi nhẹ giọng hỏi:

“Còn em thì sao? Em có muốn không?”

Tôi nhất thời không biết nên trả lời thế nào, cuối cùng chỉ có thể cố tình chuyển trọng tâm câu chuyện:

“Nói tới nói lui, chẳng phải anh muốn gặp em chỉ để lên giường sao?”

Lục Tây Diệp hoàn toàn không phủ nhận, thậm chí còn bật cười.

“Anh là một người đàn ông bình thường, đương nhiên sẽ có ham muốn.”

“Đối diện với người mình thích, ai mà chẳng muốn?”

“Nhưng bé cưng, chỉ cần em không đồng ý, anh sẽ không làm bừa.”

Hắn dừng lại một chút, giọng thấp hơn:

“Có điều tin anh đi, nếu một ngày em thật sự giao bản thân cho anh, anh nhất định sẽ cho em một trải nghiệm tuyệt vời tới mức cả đời cũng không thể quên anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
7 U Minh Chương 27

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TÔI MỚI KHÔNG YÊU ANH TA

10
Năm tôi vừa mất khả năng đứng dậy, kẻ đối đầu không đội trời chung của tôi đột nhiên đá tung cửa nhà, giật số thuốc trong tay tôi ném đi rồi trực tiếp bế tôi khỏi xe lăn, đưa thẳng tới bệnh viện làm phục hồi chức năng. Khi tôi nổi giận hất đổ cả đồ ăn, làm bẩn quần áo hắn rồi quát bảo hắn cút, hắn cũng chẳng tức giận, chỉ im lặng thay một bộ đồ khác rồi bình thản nói: “Tôi không muốn vợ tương lai của mình là người tàn tật.” Hắn bảo mình từng nằm mơ thấy tương lai hai chúng tôi sẽ kết hôn, hơn nữa tôi còn là người nằm dưới, vì vậy để mưu cầu chút phúc lợi cho bản thân sau này, hắn quyết định từ bây giờ phải chữa đôi chân của tôi cho bằng được. Chỉ vì câu nói ấy, tôi suýt nữa lập tức biểu diễn ngay tại chỗ một kỳ tích y học. Cút mẹ anh đi. Ông đây sao có thể là người nằm dưới được! Không đúng. Ông đây vốn cũng chẳng phải gay!
Boys Love
0