Tình Yêu Ngày Mùng Một

Chương 23

06/11/2025 15:19

Số 4 là Hoắc Cảnh Trạch.

Tôi siết ch/ặt lá bài số 7 trong tay, không kìm được mà nhíu mày.

"Tôi vẫn nên uống..."

Tôi vừa cầm ly rư/ợu lên, lời còn chưa nói hết đã bị người ta ấn cổ tay xuống.

Một cái đầu cứ thế ghé sát lại, chúng tôi gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau.

Đôi mắt sâu thẳm của Hoắc Cảnh Trạch không mang theo cảm xúc gì, giọng nói lạnh nhạt.

"Anh thích em."

"Không đúng, phải nói là, anh yêu em."

Giọng điệu của Hoắc Cảnh Trạch bình tĩnh như thể anh ấy đang nói hôm nay là một ngày đẹp trời.

Xung quanh vang lên những tiếng hò hét trêu chọc. Lòng tôi có chút hoảng hốt, nhưng lại không thể thoát khỏi sự kìm kẹp của người đàn ông.

"Anh cũng từng nghĩ đến việc bắt đầu lại, nhưng cứ nhìn thấy em là anh không chịu nổi, thật kỳ lạ, em có gì tốt chứ."

"Mạnh Sơ Nhất, em phải chịu trách nhiệm đấy. Hơn mười năm trước, em không nên kéo anh ra khỏi phòng học đó."

Đầu óc tôi chững lại, những ký ức bị phong bế ùa về.

Tôi lúc này mới gi/ật mình nhận ra, lần đầu tiên tôi và Hoắc Cảnh Trạch gặp nhau sớm hơn rất nhiều so với tôi nghĩ.

"Tại sao anh..."

"Tại sao ư? Có lẽ bởi vì con quạ giống cái bàn viết chăng."

Đó là một bộ phim giả tưởng mà chúng tôi từng co ro bên nhau xem.

"Tại sao con quạ lại giống cái bàn viết?"

"Bởi vì anh thích em không cần logic, cũng không có lý do."

Tôi muốn nói anh quả nhiên vẫn trẻ con, nhưng mở miệng lại không thốt ra được một chữ nào.

Có thứ gì đó trong tim trào dâng mãnh liệt.

Hoắc Cảnh Trạch không hôn tôi.

Anh cầm ly rư/ợu lên uống cạn một hơi, rồi loạng choạng rời khỏi phòng riêng.

Không rõ là tâm lý gì, tôi đuổi theo ra ngoài.

Vừa bước đến góc rẽ, tôi đã bị người ta kéo lại, rơi vào một vòng tay ấm áp.

Mùi hương quen thuộc lấp đầy khoang mũi.

"Mạnh Sơ Nhất."

Anh ấy cứ gọi tên tôi mãi, giống hệt cái đêm anh ấy s/ay rư/ợu.

Tôi hỏi anh đến đây làm gì.

Giọng nói anh mềm mại đến cực điểm: "Anh đến đón em về nhà."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cái kết giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới

Chương 18
Tôi nhận lời đóng giả làm bạn gái của cậu em khóa dưới, cùng cậu ấy về nhà một chuyến để đối phó với phụ huynh. Chẳng ai ngờ được, anh trai của cậu ấy lại chính là Tống Diệp – vị "học thần" lừng lẫy năm ấy ở trường cấp ba của chúng tôi. Có điều, dường như anh đã sớm quên sạch tôi rồi, thái độ đối với tôi cực kỳ xa cách và lạnh nhạt. Cậu đàn em khẽ thì thầm vào tai tôi: "Chị đừng nhìn vẻ ngoài không ai dám lại gần của anh em mà lầm. Thực ra anh ấy có một cô gái thầm thương trộm nhớ nhiều năm rồi, trong ngăn kéo phòng ngủ toàn là ảnh của người ta thôi." Sau này, chúng tôi tình cờ chạm mặt ở quán bar. Lúc ấy tôi đã say khướt, vô tình ngã nhào vào lòng Tống Diệp. Anh nhíu mày nhìn tôi: "Nhìn cho kỹ đi, tôi không phải nó. Cô coi tôi là gì? Thế thân của em trai tôi à?" Tôi lí nhí xin lỗi rồi định rời đi, nhưng lại một lần nữa bị anh thô bạo kéo ngược vào lòng. Người đàn ông ấy đỏ hoe mắt, giọng lạc đi vì thỏa hiệp: "Thế thân thì thế thân vậy. Tôi không cần danh phận nữa."
179.12 K
4 Nàng son phấn Chương 10
5 Xung Đột Chương 16
7 Lươn Suối Dương Chương 20

Mới cập nhật

Xem thêm