5

Trong lúc giằng co, ngón tay hai người siết càng lúc càng ch/ặt.

Đau đến mức tôi phải lên tiếng ngăn lại.

“Kh… khách, mười giờ là giờ giới nghiêm của toàn bộ mọi người…”

“Tôi còn chưa đưa sữa cho những phòng khác…”

“Đúng đó, Bùi Hành.”

Úc Chiêu cười vô hại:

“Đừng làm ảnh hưởng công việc của bé xinh nhà chúng ta.”

Nghe vậy, Bùi Hành hừ lạnh một tiếng, cuối cùng miễn cưỡng buông tay.

Úc Chiêu cũng thả cổ tay tôi ra.

Tôi rốt cuộc cũng được giải thoát, vội vàng chạy ra ngoài.

Đầu đã bắt đầu hơi choáng váng.

Nên tôi càng phải tranh thủ hoàn thành công việc.

Nếu lỡ ngất trong phòng khách, chắc chắn sẽ bị ông chủ trang viên trừng ph/ạt thê thảm.

“Đi thôi.”

Úc Chiêu một tay đút túi, thong thả đi theo sau tôi.

Trước khi ra cửa, còn không quên ném cho Bùi Hành một ánh mắt khiêu khích.

Người sau nghiến răng, từng chữ từng chữ khẩu hình:

“Úc Chiêu, cậu ch*t chắc rồi.”

6

Úc Chiêu quả nhiên dễ chịu hơn nhiều.

Hắn không hù dọa tôi, mà rất dứt khoát uống cạn ly sữa.

Chỉ là ngay khi tôi chuẩn bị rời khỏi phòng, hắn đột nhiên kêu lên một tiếng:

“Aizza, có bụi bay vào mắt rồi.”

“Bé xinh, có thể giúp tôi không?”

Úc Chiêu cũng là người chơi cấp S, vậy mà lại không xử lý nổi chút bụi nhỏ?

Cảm giác như lại đang trêu tôi.

Tôi có chút không vui.

Nhưng bản năng phục vụ khách vẫn chiếm thế thượng phong, đành ngoan ngoãn đáp:

“Được.”

Tôi bước đến trước mặt Úc Chiêu.

Hơi cúi người.

Nhẹ nhàng thổi vào mắt hắn vài cái.

Sau đó lễ phép hỏi:

“Thưa quý khách, bây giờ ngài thấy đỡ hơn chưa?”

“Ồ, vẫn chưa…”

Úc Chiêu dường như nhìn tôi đến xuất thần, lúc này mới như tỉnh lại.

Hắn khẽ động cổ họng, rồi nói tiếp:

“Có lẽ là thứ khác rơi vào rồi.”

“Phiền bé xinh xem lại giúp tôi…”

Tôi gật đầu.

Sau đó chăm chú nhìn vào mắt Úc Chiêu.

Cố tìm ra thứ khiến hắn khó chịu.

Nhưng dần dần, tôi bắt đầu mất tập trung.

Tôi nhận ra, trong con ngươi của Úc Chiêu có ánh sắc hổ phách.

Lẽ ra điều đó phải khiến đôi mắt hắn trở nên trong trẻo hơn.

Nhưng lúc này nhìn vào, lại giống như một đầm nước sâu không thấy đáy.

Hơn nữa, màu nước ấy càng lúc càng đậm… càng lúc càng sâu…

“Buồn ngủ quá…”

Tôi lẩm bẩm.

Theo bản năng muốn dời mắt đi.

Nhưng hai má lại bị một đôi tay giữ ch/ặt.

“Đừng trốn mà, bé xinh…”

Úc Chiêu cong mắt cười, giọng kéo dài dính dính.

“Em không muốn làm tôi buồn đâu, đúng không?”

Tôi không kh/ống ch/ế được mà gật đầu.

Rồi lập tức khựng lại.

Hệ quả là mí mắt càng lúc càng nặng.

Tôi cảm thấy mình như rơi vào đầm nước kia.

Khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức—

Tôi ngã vào một lồng ng/ực nóng rực.

Mà người kia, dường như đã dang tay chờ sẵn.

7

Mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Trước mắt đã là một khung cảnh hoàn toàn khác.

Chiếc sofa da dưới thân, tấm gương toàn thân cỡ lớn, còn có chiếc bàn làm việc đen kịt.

Nơi này là— phòng làm việc của chủ trang viên!

Tôi hoảng hốt.

Suýt nữa lăn khỏi sofa.

Ngay sau đó, gần như theo phản xạ—

Tôi lao tới ôm lấy cánh tay Trì Hàn Thanh.

Khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Vừa kể vừa bịa thêm về “tội á/c” của Bùi Hành và Úc Chiêu đối với tôi.

Làm việc ở đây lâu như vậy,

Tôi đã phát hiện ra, khóc trước mặt hắn là cách nhận lỗi hữu hiệu nhất.

Dù những cách khác tôi cũng chưa thử bao giờ.

Nhưng lần này dường như không có tác dụng.

Khóe môi Trì Hàn Thanh thậm chí không nhích lên nổi một pixel.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm