Bước ra khỏi ngục tối của âm phủ, tôi mới có dịp chính thức quan sát anh ta.

Dáng người thẳng tắp, khuôn mặt tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt, như được gắn móc câu, chỉ cần nhìn một lần là khó quên.

Mấy ngày trước, chính hắn đã lẻn vào phòng th/uốc của tôi, đ/á/nh cắp 'dược dẫn' mà tôi vất vả sưu tầm suốt ba năm.

Lúc đó hắn che mặt, nếu không phải vì đôi mắt ấy, tôi đã không nhận ra hắn.

Không ngờ thân phận thật sự của hắn lại là 'người thi hành pháp luật'.

Ở thế giới này, người thi hành pháp luật là chức quan được thiên đình đặc biệt bổ nhiệm, quyền lực vượt trên mọi cấp quan âm phủ, chỉ nghe lệnh từ người đứng đầu tối cao, tức thiên đế.

Tống Tân lợi dụng chức quyền bảo lãnh tôi ra ngoài, điều kiện âm sai đưa ra là tôi phải đeo 'khóa đồng tâm'.

Chiếc khóa này đặt ở huyệt Thiên Phủ trên cánh tay gần tim, một đầu khóa Tống Tân, một đầu khóa tôi.

Một chính một phụ.

Giờ đây, tôi bị Tống Tân kiềm chế.

Ở dưới mái hiên người khác, không thể không cúi đầu.

"Tôi bị oan. Tôi muốn điều tra nguyên nhân cái ch*t thật sự của Trang Khánh Niên."

"Còn nữa, tôi không biết anh, anh cũng chẳng phải người yêu của tôi."

Tống Tân khịt mũi, cử chỉ toát ra toàn là hơi lạnh và kh/inh bỉ: "Đã nói là em mất trí nhớ rồi, còn rất nhiều chuyện em không nhớ."

Tôi khịt mũi đáp lại: "Giọng điệu của anh chẳng giống như đã từng có hôn ước với tôi, mà ngược lại giống như có th/ù sâu với tôi."

Hắn đột nhiên tiến sát tôi trong gang tấc, trong mắt có d/ao: "Em nhớ ra đã ăn cắp đồ của anh à?"

Tôi bực đến phì cười. "Rõ ràng là anh đ/á/nh cắp đồ của tôi, ngược lại còn đổ lỗi. Chắc tôi mắt m/ù mới chọn anh làm người yêu?"

Tống Tân rõ ràng bị kích động bởi sự châm chọc của tôi, nắm lấy tay trái tôi, vặn bàn tay ra trước mặt tôi: "Cái này là gì? Người phụ nữ như em lúc nào cũng xảo quyệt, chứng cứ đây rồi, còn định chối cãi?"

Không hiểu sao, ấn Diêm Vương mà tôi giấu rất kỹ bỗng hiện ra từ lòng bàn tay.

"Rốt cuộc anh là ai? Sao có thể triệu hồi pháp khí của tôi?" Tôi kinh ngạc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm