"Hai đứa không phải anh em ruột nhỉ, trông chẳng giống nhau chút nào."
Đúng là không giống, cậu ta đẹp hơn nhiều.
Cậu ta kéo ch/ặt lấy tôi:
"Đó là điều hối tiếc của cháu đấy ạ, không trưởng thành được một cách ôn nhu như anh trai cháu."
Cái miệng ngọt xớt, lại nghe lời, hiểu chuyện, chàng trai như vậy ai mà chẳng quý.
Trong lúc tôi ra ngoài m/ua thức ăn, nhà cửa đã được cậu ta dọn dẹp sạch bong.
Căn nhà nhỏ hai tầng, tầng một là phòng khách, phòng ăn và nhà bếp, tầng hai là phòng tắm và phòng ngủ.
Ăn xong bữa tối, dọn dẹp xong xuôi thì trời đã sập tối, hoàng hôn chậm rãi chìm xuống đường chân trời.
Tôi lấy điện thoại ra định chụp ảnh.
Lại nhìn thấy một tin tức vừa được đẩy tới.
Mối tình khuynh thành của người thừa kế Lục thị Lục Minh Hạ.
Trên ảnh là Lục Minh Hạ và đối tượng liên hôn.
Hai người đối mặt nhìn nhau mỉm cười.
Phía sau là dải cực quang tuyệt đẹp "có cầu mà không được".
Bàn tay Hảo Hảo vươn tới, cậu ta quỳ một gối trên đất, ngẩng đầu lau nước mắt cho tôi.
"Anh ơi, sao anh lại khóc?"
Trong đồng tử của cậu ta, tôi nhìn thấy gương mặt mình đầm đìa nước mắt.
Hảo Hảo nhìn vào điện thoại của tôi.
"Người đó là người rất quan trọng với anh sao?"
Tôi gật đầu.
"Đã từng là như thế."
Chút dư quang cuối cùng bị đường chân trời nuốt chửng, phía xa là một mảng thiên nhiên màu xanh đen đang kéo đến áp đảo.
Hảo Hảo vẫn ngẩng đầu, kéo vạt áo dài của mình lên lau nước mắt cho tôi.
Cậu ta vô cùng nghiêm túc nói:
"Anh ơi, đừng bao giờ rơi lệ vì người đã rời bỏ anh."
Rất lâu sau đó, tôi mới biết được vế sau mà cậu ta chưa nói hết.
Bởi vì anh sẽ trở thành một phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, để nhìn thấy những phong cảnh rực rỡ hơn.
14
Những ngày trên đảo trôi qua thật chậm rãi.
Tôi rút một khoản tiền mặt, tắt điện thoại, hoàn toàn c/ắt đ/ứt liên lạc với mọi thứ ở thế giới bên ngoài.
Hòn đảo nhỏ đến mức không có tên trên bản đồ này vốn dĩ vẫn luôn duy trì một cuộc sống gần như biệt lập với thế giới.
Trên đảo không có mấy người trẻ tuổi, đa phần là những cặp vợ chồng già neo đơn chờ con cái trở về.
Hảo Hảo đã cùng tôi ngắm ba mươi sáu lần bình minh, và ba mươi sáu lần hoàng hôn.
Tôi ngắm bình minh và hoàng hôn, còn cậu ta lại nghiêng đầu ngắm nhìn tôi.
Bị tôi phát hiện, cậu ta cũng chẳng hề thu hồi ánh mắt.
"Anh ơi, anh là người ôn nhu nhất mà em từng gặp."
Tôi trêu cậu ta:
"Cậu làm gì có ký ức, cậu đã gặp được mấy người đâu."
Cậu ta cười rạng rỡ hơn, dưới ánh chiều tà, nụ cười ấy đẹp đến lóa mắt.
"Có những khoảnh khắc chính là vĩnh hằng."
Nhưng tôi nghĩ, chẳng có gì là không bị thời gian mang đi cả.
Giống như vết hằn của chiếc nhẫn trên tay tôi, giờ cũng chỉ còn lại những dấu vết mờ nhạt.
Tôi ngày càng ít nghĩ về Lục Minh Hạ.
Giống như Lục phu nhân đã nói:
"Cậu và Minh Hạ vốn dĩ không thuộc về cùng một thế giới."
Trên đảo có hai cửa hàng nằm cạnh nhau, một hàng b/án mì bò, một hàng b/án hoành thánh.
Tôi thích ăn hoành thánh, Hảo Hảo lại thích mì bò.
"Vậy tối nay chúng ta cùng đi ăn mì bò nhé."
Hảo Hảo đẩy tôi vào quán hoành thánh, gọi một bát cho tôi.
Cậu ta dùng tiền tôi đưa để thanh toán:
"Cho thêm rau mùi, không cho hành lá, cảm ơn ông chủ ạ."
Sau đó, cậu ta chạy biến sang quán mì bò, bưng về một bát mì bò phủ đầy dầu ớt đỏ rực.
Trên chiếc bàn gỗ, một bát hoành thánh thanh đạm điểm xuyết màu xanh của rau mùi đặt cạnh bát mì bò nồng nàn cay nóng.
Hảo Hảo cúi đầu ăn rất ngon lành, động tác lại vô cùng nhã nhặn.
"Anh ơi, chúng ta không cần ai phải hùa theo sở thích của ai cả, vẫn có thể ngồi ăn cùng nhau mà."
Tôi sững người trong phút chốc.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến khả năng này.
Khi ở bên Lục Minh Hạ, tất cả mọi thứ đều lấy y làm ưu tiên hàng đầu.
Nếu quán tôi muốn ăn và quán y muốn ăn bị trùng lặp, chắc chắn tôi sẽ là người phục tùng sự lựa chọn của y, chiều theo khẩu vị của y.
"Anh quen rồi."
"Vậy sau này hãy thử bỏ cái thói quen đó đi nhé."
Tôi đã nghĩ sai rồi, Hảo Hảo không hề giống tôi lúc trước.
Cậu ta chính là Hảo Hảo. Một Hảo Hảo đ/ộc nhất vô nhị.
Cho dù lúc mất trí nhớ cậu ta giống như một tờ giấy trắng, thì nửa đời trước của cậu ta chắc chắn cũng là một cuốn sách được viết nên vô cùng đặc sắc. Những chi tiết đời thường này chính là những vết hằn để lại từ ngòi bút, có thể nhìn thấu qua ánh sáng.
15
Lục Minh Hạ tìm đến vào buổi sáng sớm.
Trời vẫn chưa sáng hẳn, mang theo một cảm giác mờ mịt như bị che phủ bởi một lớp màn mỏng. Trên lò đang nấu cháo, tranh thủ lúc nước sôi, tôi vò tay đống quần áo thay ra của Hảo Hảo.
"Anh."
Giọng nói vang lên, tôi theo bản năng liếc nhìn vào gian phòng trong một cái.
Ngay sau đó, cổ tay tôi bị tóm lấy, bọt xà phòng b/ắn tung tóe trong chậu.
Tôi bị ôm ch/ặt vào lòng, có nước mắt rơi xuống cổ tôi.
"Anh, em tìm anh lâu lắm rồi."
"Tại sao anh lại bỏ đi?"
"Em đến đón anh về nhà."
Lực đạo lớn đến mức như muốn khảm tôi vào trong xươ/ng m/áu.
Nhanh hơn tôi tưởng tượng. Cuối cùng y vẫn tìm ra nơi này.
Lúc nụ hôn của y định ập tới, tôi đã đẩy y ra, lùi lại vài bước. Bàn tay y chới với trong không trung, y ngẩng lên nhìn tôi với ánh mắt đầy tổn thương:
"Anh, anh không cần em nữa sao?"
"Anh ơi, sao anh dậy sớm thế, em vẫn muốn ngủ thêm, anh dỗ dành em thêm chút đi, ôm một cái nào."